Next Page: 10000

          Metallic Inclusions in Nephrite Jade (7 replies)      Cache   Translate Page      
Found a dealer in Guatemala selling Jade at a decent price.
He stated this piece as being full of Serpentine and not pure Jade, so I'm assuming he meant it is Nephrite.

Lots of different minerals in the specimen, especially on a clean break.
The metallic mineral rubs material on your finger easily and have a gray-black streak.
I feel like it is too soft for Pyrite - could it be a bunch of Pyrite and Graphite near one another?

The other mineral inside looks kind of like Epidote, but it's hard to capture a good photo. Internet suggests it may be Diopside instead of Epidote.

[attachment 79415 DSCN9354.JPG]
[attachment 79416 DSCN9357.JPG]
[attachment 79417 DSCN9356.JPG]
          ¡Impactante! Mujer castra a su esposo tras descubrirlo teniendo sexo con su amante      Cache   Translate Page      
Entre sangre y despecho le cortó los testículos por su infidelidad, esto en Guatemala. Una mujer fue detenida por agentes de seguridad del país centroamericano, tras recibir la denuncia de vecinos que escucharon mucho alboroto y gritos de terror. Mujer castra a su esposo Esto debido a que una mujer llamada “Margarita N” habría descubierto [...]
          Setting the Record Straight in Pico Neighborhood Association and Maria Loya vs. the City of Santa Monica      Cache   Translate Page      
Setting the Record Straight in Pico Neighborhood Association and Maria Loya vs. the City of Santa Monica

By Josefina Aranda Santiago

On Tuesday January 22, Ana Maria Jara – long-time resident of the Pico neighborhood, born in Guatemala and immigrated to the United States as a child – became Santa Monica’s first Latina City Councilmember.  

By Wednesday January 23, Maria Loya, a plaintiff in a California Voting Rights Act (CVRA) lawsuit against the City of Santa Monica, publicly denounced and questioned newly appointed Councilmember Jara’s qualifications.  So much for a unified Latino community picking its candidate of choice in a post-CVRA (districted-against-itself) Santa Monica — which is the theory behind the CVRA case.

Continue reading Setting the Record Straight in Pico Neighborhood Association and Maria Loya vs. the City of Santa Monica at Santa Monica Daily Press.


          Nicaragua ya es más peligrosa que El Salvador y Guatemala en cuanto a robos - El Nuevo Diario      Cache   Translate Page      

Nicaragua presenta una mayor probabilidad de asaltos que El Salvador y Guatemala, de acuerdo con la más reciente encuesta de CID Gallup.

El estudio arroja que en el 22% de los hogares en Nicaragua hay una víctima de robo.

Nicaragua está por encima de El Salvador (20%) y Guatemala (18%) en peligrosidad, dos naciones que antes aparecían como las más peligrosas por el actuar de las maras y el crimen organizado.

El estudio, elaborado en enero de 2019, incluye además de los países centroamericanos, a Perú y República Dominicana.

Nicaragua aparece como el quinto país que presenta más riesgos de robos.  

Perú, Honduras y República Dominicana son los más peligrosos, mientras que Guatemala, Panamá y El Salvador son considerados los de menor peligro en cuanto a asaltos y robos.  

Al preguntar al entrevistado si ha sido “usted o alguien que vive en su hogar víctima de un robo o asalto en los últimos cuatro meses”,  entre los habitantes de ocho países es en Perú donde más han sufrido a manos del hampa.

Ahora Guatemala se ubica como el segundo país menos peligroso de la región en casos de robos, después de Panamá.

Como el más afectado por los robos está Perú, con un 29%.

Antes del estallido de las protestas antigubernamentales de abril de 2018, Nicaragua era considerada una de las naciones más seguras en Centroamérica. (Imagen referencial) Cortesía/END

La investigación precisa que en este país suramericano “casi en uno de cada tres hogares a nivel nacional reside por lo menos una víctima”, por lo que los asaltos se consideran una epidemia.

Después de Perú está Honduras (25%) y República Dominicana (24%).

Costa Rica (22%) mantiene la misma tasa de robos que Nicaragua, detalla el estudio.

CID Gallup afirma que esta investigación es el resultado de ocho encuestas nacionales de opinión pública realizadas en enero de 2019.

Para cada una de las encuestas se realizaron 1,200 entrevistas entre adultos, en muestras demográficamente representativas de la población como un todo. 

La encuesta tiene un 95% de margen de confiabilidad y un 3% de margen de error.

CID Gallup indica que los datos no son positivos para ninguno de los ochos países, pero que en Perú casi en uno de cada tres hogares a nivel nacional reside por lo menos una víctima, por lo cual el problema se considera una epidemia. 

En El Salvador y Guatemala hay una mejoría significativa en la situación delincuencial a merced de programas gubernamentales de importancia.

Antes del estallido de las protestas antigubernamentales de abril de 2018, Nicaragua era considerada una de las naciones más seguras en Centroamérica.


          Detienen a 3 adultos y 2 menores salvadoreños por extorsión y otros delitos - El Nuevo Diario      Cache   Translate Page      

La Policía Nacional Civil (PNC) de El Salvador detuvo este sábado a tres adultos y dos adolescentes pandilleros por extorsión agravada y otros delitos, informó el cuerpo de seguridad.

La fuente señaló que por el delito de extorsión fueron arrestados los dos menores de edad y la adulta Adriana Beatriz Chacón, de 23 años, en la localidad de Cuscatancingo (norte), fronteriza con la capital.

 Procesan a 464 policías en Venezuela por delitos de extorsión y secuestro

Detalló que a los menores, quienes provienen del departamento de San Miguel (este) y supuestamente pertenecen a las pandillas, les fueron incautados 50 dólares en efectivo que "habían exigido" a una víctima.

Según las autoridades de seguridad salvadoreñas, las pandillas reclutan a menores de edad, algunos bajo amenaza de muerte, para labores de vigilancia en sus zonas de control, cobro de extorsiones y sicariato.

Añadió que José Neftalí González y David Alberto Sánchez fueron detenidos por cargos de tenencia ilegal de arma de fuego y resistencia al arresto, respectivamente, por lo que serán llevados ante los tribunales.

Según las autoridades de seguridad salvadoreñas, las pandillas reclutan a menores de edad, algunos bajo amenaza de muerte, para labores de vigilancia en sus zonas de control, cobro de extorsiones y sicariato.

 ​​Al menos dos detenidas en 14 operativos contra extorsiones en Guatemala

Esto ha llevado a la Asamblea Legislativa, a petición del partido de derecha Alianza Republicana Nacionalista (Arena), a estudiar la posibilidad de juzgar a menores de edad como adultos, iniciativa que podría llevar al país incluso a renunciar a tratados internacionales de protección de la infancia.

Según las autoridades de seguridad salvadoreñas, las pandillas reclutan a menores de edad, algunos bajo amenaza de muerte, para labores de vigilancia en sus zonas de control, cobro de extorsiones y sicariato.

Según un sondeo de la Cid Gallup Latinoamérica, difundido a mediados de febrero del año 2017, el 79 % de la población está a favor de que los adolescentes que cometan delitos graves sean juzgados como mayores de edad.

 Detienen a cuatro personas en El Salvador por homicidio y extorsión

El Salvador es uno de los países más violentos del mundo con tasas de asesinatos de entre 103 y 50,3 por cada 100.000 habitantes entre 2015 y 2018, crímenes que el Gobierno atribuye principalmente a las pandillas Dichas estructuras, un fenómeno considerado como herencia de la guerra civil (1980-1992) y que se fortaleció con la deportación de pandilleros de Estados Unidos, han resistido a los planes de seguridad implementados en los últimos cuatro gobiernos.


          The definition of chutzpah      Cache   Translate Page      
The definition of chutzpah

by digby



Trump made a fetish of demonizing undocumented immigrants, to the point of obsession. Nothing has been more important to his presidency.

So this is nearly unbelievable:


At his home on the misty slope of Costa Rica’s tallest mountain, Dario Angulo keeps a set of photographs from the years he tended the rolling fairways and clipped greens of a faraway American golf resort.

Angulo learned to drive backhoes and bulldozers, carving water hazards and tee boxes out of former horse pastures in Bedminster, N.J., where a famous New Yorker was building a world-class course. Angulo earned $8 an hour, a fraction of what a state-licensed heavy equipment operator would make, with no benefits or overtime pay. But he stayed seven years on the grounds crew, saving enough for a small piece of land and some cattle back home.

Now the 34-year-old lives with his wife and daughters in a sturdy house built by “Trump money,” as he put it, with a porch to watch the sun go down.

It’s a common story in this small town.

Other former employees of President Trump’s company live nearby: men who once raked the sand traps and pushed mowers through thick heat on Trump’s prized golf property — the “Summer White House,” as aides have called it — where his daughter Ivanka got married and where he wants to build a family cemetery.

“Many of us helped him get what he has today,” Angulo said. “This golf course was built by illegals.”

The Washington Post spoke with 16 men and women from Costa Rica and other Latin American countries, including six in Santa Teresa de Cajon, who said they were employed at the Trump National Golf Club Bedminster. All of them said they worked for Trump without legal status — and that their managers knew.

The former employees who still live in New Jersey provided pay slips documenting their work at the Bedminster club. They identified friends and relatives in Costa Rica who also were employed at the course. In Costa Rica, The Post located former workers in two regions who provided detailed accounts of their time at the Bedminster property and shared memorabilia they had kept, such as Trump-branded golf tees, as well as photos of themselves at the club.

The brightly painted homes that line the road in Santa Teresa de Cajon, many paid for by wages earned 4,000 miles away, are the fruits of a long-running pipeline of illegal workers to the president’s course, one that carried far more than a few unauthorized employees who slipped through the cracks.

Soon after Trump broke ground at Bedminster in 2002 with a golden shovel, this village emerged as a wellspring of low-paid labor for the private club, which charges tens of thousands of dollars to join. Over the years, dozens of workers from Costa Rica went north to fill jobs as groundskeepers, housekeepers and dishwashers at Bedminster, former employees said. The club hired others from El Salvador, Mexico and Guatemala who spoke to The Post. Many ended up in the blue-collar borough of Bound Brook, N.J., piling into vans before dawn to head to the course each morning.

Their descriptions of Bedminster’s long reliance on illegal workers are bolstered by a newly obtained police report showing that the club’s head of security was told in 2011 about an employee suspected of using false identification papers — the first known documentation of a warning to the Trump Organization about the legal status of a worker.

Other supervisors received similar flags over the years, including Bedminster’s general manager, who was told by a worker from Ecuador several years ago that she entered the country illegally, the employee said.

Eric Trump, a son of the president who runs the Trump Organization along with his brother Donald Trump Jr., declined to comment on the accounts by the former workers. Bedminster managers did not return requests for comment.

I wrote earlier about how stunning it is that Trump thought he could run for president and not draw tremendous scrutiny to his businesses. That for two years as president neither he nor his spawn ever considered that hiring undocumented immigrants might surface in the news is simply mind-boggling.

I doubt that his "he can shoot someone on 5th Avenue and I'll love him even more" followers will care. But damn...

.


          Group of nearly 300 migrants taken into custody in NM      Cache   Translate Page      
U.S. Border Patrol agents took another large group of migrants into custody Friday morning near the remote Antelope Wells border crossing in southwest New Mexico. “Border Patrol agents working at the Camp Bounds (Forward Operating Base) early (Friday) morning observed a large group illegally crossing the border and making their way into the United States,” according to a news release from Border Patrol. The 290 migrants included people from Guatemala, Nicaragua, El Salvador and Honduras. A child from Guatemala who showed “signs of an illness” during the screening process was transported to an area hospital with his father for treatment. “Temperatures in the Bootheel area this morning were below freezing and the smugglers associated with this event showed no sense of safety and or value to human life when they guided this group into the United States illegally,” according to the Border Patrol statement. A day earlier, Border Patrol agents spotted “a group of subjects dressed in camouflage hiding on the Mexican side of the border near the site of the illegal entry,” who were suspected of “scouting the area,” according to Border Patrol. “In many instances, criminal organizations are saturating areas with large groups with the belief that they can smuggle narcotics or other contraband into the United States while Border Patrol agents are occupied,” according to the news release. The Friday group is the 27th large group of migrants taken into custody in Antelope Wells since October. Most are parents with children and unaccompanied minors from Central America seeking asylum. link
          Guatemalan part of the Caribbean Sea for taxon Lytechinus variegatus (Lamarck, 1816)      Cache   Translate Page      
Distribution "Guatemalan part of the Caribbean Sea" for taxon Lytechinus variegatus (Lamarck, 1816) has been added by Andreas Kroh via the MS Access interface on 2018-10-09T09:08:33+00:00
          Guatemalan part of the Caribbean Sea for taxon Lytechinus variegatus (Lamarck, 1816)      Cache   Translate Page      
Distribution "Guatemalan part of the Caribbean Sea" for taxon Lytechinus variegatus (Lamarck, 1816) has been added by Andreas Kroh via the MS Access interface on 2018-10-09T09:08:33+00:00
          Francesc FP 9 2 19      Cache   Translate Page      
Select
Show on Front Page: 
Show on Front Page
Landscape
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?
openDemocracy.net - free thinking for the world
Image Caption: 
“Jimmy, step down.” Image: Josue_Decavele/DPA/PA Images. All rights reserved
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?

          Francesc FP 9 2 19      Cache   Translate Page      
Select
Show on Front Page: 
Show on Front Page
Landscape
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?
openDemocracy.net - free thinking for the world
Image Caption: 
“Jimmy, step down.” Image: Josue_Decavele/DPA/PA Images. All rights reserved
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?
Hide in waterfall: 
Do not include in section waterfall ?

          Santa Catarina Lake Atitlan Guatemala      Cache   Translate Page      

Read More ...

Buy Hobo Gear for Real Travelers
          Large Tillandsia Streptophylla Guatemala Air Plants 6"-8" by CTSairplants      Cache   Translate Page      

24.95 USD

Large Tillandsia Streptophylla Guatemala Air Plants 6"-8". Produce a large red and yellow flower bract when in bloom. Start off green but can blush red when kept in partial sun. These are great mounted on driftwood or bark. Very healthy-Best quality you can find.


           Comentario en Venezuela: epicentro geopolítico mundial. Por Ángel Guerra Cabrera por Tocororo       Cache   Translate Page      
George W. Bush, republicano, en 2002 preparó y organizó un golpe de Estado contra el comandante Chávez que fracasó. Desde entonces un golpe continuado, guerra económica, psicológica, sucia, y todo el vocabulario intervencionista, y cuando Maduro sustituye a Chávez cuando este falleció, ganó las elecciones del 14 de abril de 2013, una vez se cumplió el margen que la constitución proclama, y el derrotado Henrique Capriles , alias "caprichitos" , otro golpista en el 2002, que estuvo asediando la embajada cubana y también arrestando a Ramón Rodríguez Chacín, entonces Ministro de Interior y Justicia del gobierno de Chávez, pues "caprichitos" no reconoció su derrota una vez más, (antes muerta que sencilla) y llamó a la "arrechera" a "expresar la rabia" y la "frustración" . "Toda esa arrechera descárguela" declaró en una conferencia de prensa televisiva, el derrotado de los escuálidos afligidos. Hubo muchos muertos por esa violencia provocada, asesinaron a seis militantes socialistas que celebraban la victoria de Maduro y a un policía. Hubo 61 personas heridas. A una militante del PSUV la quemaron viva y no se salvaron del incendio los CDI (centros médicos)y los servicios públicos que brinda el Estado al pueblo venezolano. A Maduro no le han dado tregua desde el primer día de su proclamación como presidente de la Rep. Bolivariana de Venezuela, han ido con todo tipo de campañas de propaganda negra masiva, redes sociales, medios de comunicación y con Trump, republicano, las "fake-news" sin descanso, a todas horas, en EEUU, América latina y el planeta entero, creando una matriz informativa sobre Maduro como dictador, sanguinario, que mata de hambre al pueblo y tiene las cárceles llenas de presos políticos, es la viva imagen de lo que se llegó a crear sobre la figura de Arbenz en Guatemala, y de todas y cada una de las intervenciones e invasiones de estos forajidos imperialistas yankees, que siempre han utilizado previo a sus invasiones o golpes de Estado, una sofisticada propaganda de guerra a escala mundial para legitimar sus barbaridades. Ahora con Trump es la guerra humanitaria, con Libia fueron los bombardeos "humanitarios" En el caso de Venezuela, primero se la bloquea económicamente para crear el mayor caos en el mercado venezolano, luego vienen masivamente las "fake-news" que construye de la noche a la mañana un país de guión , que no existe, virtual, y como nueva modalidad la autoproclamación de presidente de la Rep. de Venezuela después de una manifestación en una Pza. se auto titula “presidente” y acto seguido EEUU y sus secuaces del cartel limeño, los países europeos, no todos, reconocen a un presidente inexistente, de un país inexistente, con ejercito inexistente y por último, con el caos económico y social y político y sobre todo la propaganda negra, crear una crisis humanitaria inexistente, es decir, un escenario de guiñol, todo una fabula, nada existe. Detrás de esa crisis humanitaria viene la ayuda humanitaria y aquí es donde está el casus belli, que tiene como objeto crear una alteración ciudadana o sublevación en busca de los alimentos y medicamentos que jocosamente impide esa guerra económica y el bloqueo y embargos y el descaro personificado. Ya han comenzado anunciando la llegada de algún avión a Caracas, un silfido funcionario de Pto. Rico, haciendo las carcajadas del los venezolanos patriotas, con su avión lleno de pertrechos "humanitarios" , nunca llegó tampoco, también estaban preparando por un puente que hace de frontera en el estado de Táchira, pensando que la población va a romper las barreras en busca de comida que les trae las Naciones Unidas, que por cierto ha declarado que no enviará con tal ningún convoy de ayuda humanitaria para proteger al pueblo hambriento, claro que el guion hollywoodiense se trata de marines dando barritas de chocolate a los niños famélicos, por cierto este tema lo anunció en sus comentarios -tertulias, un "autotitulado" de todo lo que haga falta, también pareciera reportero de Radio Martí de la "histórica" ciudad de Miami, que se hace llamar el Tony, otros le llaman el chino, algunos que se proclaman amigos, le llaman cariñosamente, chinito pillo, (la verdad que no lo entiendo), la realidad es algo diferente, tiene enfoque la cosa, pero hay algo curioso, el cómico este que se preocupa por LPI y por el supuesto "silencio" de comentaristas como dice el avezado "reportero de guerra" venido del frio, algo así como aquel libro de "El espía venido del frío" que no sé si ha firmado algún contrato de programación para la isla con un joven blog por el socialismo y la revolución, porque el achinao este ya en su delirio transitorio, después de un cursillo de redacción y estrategia comunicativa dirigido por Tomas Regalado, que Tomas,?, un Château Mouton-Rothschild, (ni en sueños, pero quedaba bien) y así con el chiste este diario fue cayendo en gracia el chinito este en su exilio de Miami como dirigente de Alpha 66, así mismo lo ha confesado a sus oyentes hace bien poco, porque no era un simple militante,!!! dejando con la boca abierta a sus "incordiantes" amigos, es que por autotitularse que no quede además si lo hace un muchachito como Guaidito, el de marras no va a ser menos. Pues el mentado chinito que a este paso se va a autotitular "chinatow" informa masivamente a la "cautiva" y "sufrida" isla en su enlace blogero, de todos los movimientos de la ofensiva contrarrevolucionaria contra la triada tiránica de Venezuela, Nicaragua y por ultimo Cuba, que es de donde procede por nacimiento dicho cara manzana, "car’appel" en tierras anglosajonas. Para no hacer largo el cuento, dejó a sus lectores ese hilo de "suspense del día anterior" a sus lectores del joven blog diciendo que mañana se espera la llegada de los primeros convoyes de “ayuda humanitaria” a Venezuela, ohhhhh y con eso Maduro tiene los días contados, (si, como mínimo hasta el año 2025) quizás haya reelección, no se sabe todavía, es algo que el pueblo deberá decidir, como todo. Todavía las risas suenan por la presumida incursión humanitaria que no se realizó , es que con tantas "fake news" se creen el cuento de ellos mismos, y bueno así todo con el cómico quiero y no puedo este. En otro comentario hablaré sobre sus comentarios sobre los grillos, y su primicia que lanzó al ruedo "The Mystery of the Havana Syndrome (down)" apoteósico aquello.
           Comentario en Venezuela: epicentro geopolítico mundial. Por Ángel Guerra Cabrera por Tocororo       Cache   Translate Page      
Cuando la psicópata criminal de guerra Hilary Clinton, (demócrata), la enviada, y entonces secretaria de estado del régimen de Obama (demócrata), verdadero inductor de la invasión y el caos en Libia, así como su primer golpe blando (smart power) en Latinoamérica, en Honduras, fue sorprendida la Hilary, aparentemente cuando se reía a carcajadas, la psicópata de marras, cuando ya se materializó el calculado asesinato y sodomización del presidente de Libia, Gadafi, con aquella frase histórica sacada del culto latín para bestializarlo en ese inglés yankee de goma de mascar, "we came, we saw, he died". Ya tenían planificado el mismo guión en Siria, con decapitación en este caso del presidente Bashad Al Assad, pero aquí no les funcionó porque el pueblo ha apoyado con su entrega y sus propias vidas a su patria y a su presidente, y finalmente han sido prácticamente derrotados militarmente los mercenarios creados por ese imperio forajido y más demencial de la historia de la humanidad, EEUU, colocado geográficamente por desgracia a 90 millas, pero ahora en Siria queda otra guerra, la económica, y que el forajido imperio también la tiene declarada para impedir como sea que se reconstruya Siria, que ha quedado sin una infraestructura sana, también el régimen forajido yankee cuenta con su aliado "natural" Israel para otros "planes secretos" y que en este caso están "debajo de la mesa" , no "sobre la mesa" como les gusta decir a estos fascistas furibundos con sus opciones. Obama el demócrata, apostó en su momento por una ofensiva en tres frentes a la vez: Golpe de estado en Ucrania (Pza. Maidan), destrucción y caos en Libia, y golpe de estado en Venezuela, porque había que dejar claro que el imperialismo seguía mandando de forma unilateral, los escogidos y excepcionales, americanos (como les gusta llamarse a ellos mismos). Dwight Eisenhower, que se declaró republicano, organizó la invasión contra el gobierno de Jacobo Arbenz y su asesinato, en Guatemala en 1954. Lyndon Johnson, demócrata, que sustituyó al asesinado JFK, invadió la República Dominicana para derrocar a Juan Bosch en 1965. Richard Nixon, republicano, y su asesor especial, Henry Kissinger, prepararon el golpe de estado en Chile en 1973 y asesinar a Salvador Allende. Son tres ejemplos primicias de estos "salvadores" de las democracias en Latinoamérica, por supuesto que se quedan muchas más intervenciones, sin ir más lejos en Playa Girón, donde fueron derrotados en 72 h. todos los mercenarios de la "heroica" e "invencible" brigada de asalto 2506 que partieron de la entonces Nicaragua a playa Girón en el día D, hora H y C de compota finalmente. Hoy en día en la infecta Miami, dicha "heroica" brigada 2506 siguen celebrando anualmente, "Je ne sais quoi" .. https://www.youtube.com/watch?v=Ya-DfpmZPog
          Yolanda Andrade manosea a Gomita en pleno programa - Publimetro México      Cache   Translate Page      
  1. Yolanda Andrade manosea a Gomita en pleno programa  Publimetro México
  2. Yolanda Andrade ‘se atasca’ con las pompas de Gomita en pleno programa  La Neta Noticias
  3. VIDEO. Yolanda Andrade manosea a Gomita en pleno programa  Publinews Guatemala
  4. Ver cobertura completa en Google Noticias

          Regina José Galindo: El cuerpo como anomalía, en el SUBTE de Montevideo      Cache   Translate Page      
Una retrospectiva intensa que comprende 20 obras centrales en la producción de Regina José Galindo (Guatemala, 1974) tiene lugar en el espacio SUBTE de la ciudad de Montevideo.   Los trabajos son: Lo voy a gritar al viento (Video, 1999), Perra (Video, 2005), Confesión (Video, 2007), Autofobia (Video, 2009), Tumba (Video, 2009), Caparazón (Video, 2010),
          Offer - https://www.usafitnessguide.com/retro-vigor-review/ - GUATEMALA      Cache   Translate Page      
NO need to hurt yourself, and this is one of the primary advantages of natural enhancement in the first place. (avoiding injury that often accompany devices) Tension: I'm a big believer in hands off exercises that rely on tension, contraction and lifts. I think Retro Vigor that in my own experience this has led to the most noticeable gains, and I do believe this is the MOST overlooked component of most programs. There are about 5 or 6 core tension routines that DO yield phenomenal results...and if you are https://www.usafitnessguide.com/retro-vigor-review/
          Xeroderma Pigmentosum in the Crosshairs: A Dermatologist's Journey to Guatemala, Part 2       Cache   Translate Page      
Host: Andrew Krakowski, MD
Guest: Bari Cunningham, MD
Imagine that you have a rare condition called Xeroderma Pigmentosum (XP) in which even the slightest amount of UV radiation from the Sun turns your skin to cancer; left untreated, you can expect to die within the first 10 years of your life. Also imagine that your brothers and sisters suffer from this same affliction, but your family lacks the resources to do anything about it. Join Dr. Andrew Krakowski as he joins Dr. Bari Cuningham to discuss her remarkable journey through the wilderness of Guatemala to a small town where an autosomal recessive disease has dominated the local population and cast a shadow on life in this village. Then hear how a new day may be dawning for these special people thanks to a support team that is now championing their cause.
          Xeroderma Pigmentosum in the Crosshairs: A Dermatologist's Journey to Guatemala, Part 1       Cache   Translate Page      
Host: Andrew Krakowski, MD
Guest: Bari Cunningham, MD
It's a rare condition in which even minimal amounts of UV radiation are deadly to the skin. Left untreated, a child will likely die before age 10. Sadly, xeroderma pigmentosum has devastated the local population of a small Guatemalan town. Dr. Bari Cunningham, associate professor of pediatric dermatology at the University of California, San Diego School of Medicine, talks with host Dr. Andrew Krakowski about a journey through the wilderness of Guatemala, where the autosomal recessive disease has cast a shadow on life in this village. But a new day may be dawning for these people, thanks to a support team that is now championing their cause.
          Therapies for Xeroderma Pigmentosum       Cache   Translate Page      
Host: Andrew Krakowski, MD
Guest: Bari Cunningham, MD
Imagine that you have a rare condition called xeroderma pigmentosum (XP) in which even the slightest amount of UV radiation from the sun turns your skin to cancer. Left untreated, you can expect to die within the first 10 years of your life. Also imagine that your brothers and sisters suffer from this same affliction, but your family lacks the resources to do anything about it. Dr. Bari Cunningham, a pediatric dermatologic surgeon at Rady Children's Hospital of San Diego, journied through the wilderness of Guatemala to a small town where the autosomal recessive disease has dominated the local population and has cast a shadow on life in this simple village. In this segment hear about the fundamentals for the disease process, its prevalence both nationally and globally, and how experts approach XP patients in high- vs low-resource areas. Dr. Andrew Krakowski hosts.
          Offer - china fitness equipment factory-Mdkgym - GUATEMALA      Cache   Translate Page      
The best china fitness equipment factorymdkgym is Top 3 famous fitness equipment manufacturers and gym equipment China factory. We have two 5000 m2 factories and one trading company.Producing yoga swing,kid gym,AB EQUIPMENT,Sit up machine,ab coaster precio,multigym,We have passed CE, BSCI, ROSHS, EN 20957 and ISO certificateWe have a strict system to manage quality.Your good feedback is best support. Welcome to visit our factory.
          Más de 230 migrantes saturan albergue y temen brote de varicela      Cache   Translate Page      
Saturado con más de 230 migrantes mexicanos y centroamericanos, entre ellos 70 niños y tres de ellos contagiados de varicela, era el escenario que se vivía ayer por la mañana en el Albergue para Migrantes San Juan Bosco.

Gilda Esquér de Loureiro, propietaria del inmueble, dijo estar muy preocupada ante un posible brote de varicela entre la gran población de menores que atienden.

“Hablé con la doctora Solís (Secretaría de Salud), me dijo que el lunes iba a venir pero ahorita acaba de salir otras niña con brote de varicela, el temor que tenemos como albergue es que vaya crecer más esto“, manifestó la propietaria.


Platicó que durante la noche del viernes acudieron 230 personas en busca de asilo, muchos de ellos migrantes deportados pero sobre todo mexicanos y centroamericanos en tránsito hacia los Estados Unidos.

Destacó que los pequeñitos que padecen varicela son de Honduras y Guatemala, pero que también hay muchos niños de familias mexicanas originarias de Guerrero.

“Hay mucho mexicano, muchos de Guerrero que están viniendo a pedir asilo, lo que ellos comentan es que hay peligro y no hay trabajo, vienen a solicitar asilo humanitario a Estados Unidos“, expresó.


El problema es que lejos de disminuir, la tendencia de arribo de migrantes es a la alza; con más frecuencia tanto centroamericanos como mexicanos, específicamente de Guerrero, quieren cruzar hacia los Estados Unidos.

Y en el caso de los niños, agregó la señora Gilda, hay veces los papás dicen que están vacunados contra la varicela, otros que no saben y tenemos esa preocupación de que se pudiera desencadenar un brote.

VER MÁS: Migrando, así pasa la mitad de su vida niño contagiado de varicela

Ayer se compraron por parte del albergue, más de 3 mil pesos en medicamentos ante lo casos de varicela en niños y otros padecimientos que presenten los migrantes.
          Hospital Regional Zacapa      Cache   Translate Page      
Umbrella Organization: 
Organización Cristiana de Beneficio Social Esperanza de Vida, ONG
Address Country: 
Guatemala
Address Province: 
Zacapa
Address City: 
Address Street1: 
Address_Street2: 
Phone: 
79315555
Address_Zip: 
website: 
Contact: 
Ms. Ester Pirir
Status: 
1
Disclaimer: 
unique_id1: 
4999
partner_country1: 

          "El enviado de Trump para Venezuela es un criminal de guerra y un cómplice de genocidio"      Cache   Translate Page      
Como parte de los esfuerzos de EE.UU. para derrocar al presidente venezolano Nicolás Maduro, el vicepresidente Mike Pence se reunió en la Casa Blanca con miembros de la oposición venezolana, junto al nuevo enviado especial de Trump para Venezuela, Elliott Abrams. Abrams es un “halcón”, procesado en 1991 por mentir al Congreso durante el escándalo Irán-Contra. En la década de 1980, Abrams defendió al dictador Efraín Ríos Montt mientras supervisaba su campaña de asesinatos y tortura masiva de comunidades indígenas en Guatemala. Además, en el año 2002 Abrams estuvo vinculado al intento de golpe de Estado contra Hugo Chávez en Venezuela.
          We Hired a Crook to Solve His Own Crime      Cache   Translate Page      

The Trump National Golf Club in Bedminster, New Jersey was built with the labor of undocumented workers. As the Washington Post reports, undocumented workers have been consistently employed there over the years, including a large number from the Costa Rican village of Santa Teresa de Cajon.

Soon after Trump broke ground at Bedminster in 2002 with a golden shovel, this village emerged as a wellspring of low-paid labor for the private club, which charges tens of thousands of dollars to join. Over the years, dozens of workers from Costa Rica went north to fill jobs as groundskeepers, housekeepers and dishwashers at Bedminster, former employees said. The club hired others from El Salvador, Mexico and Guatemala who spoke to The Post. Many ended up in the blue-collar borough of Bound Brook, N.J., piling into vans before dawn to head to the course each morning.

Imagine if someone ran for president arguing that the number one priority for the country was to combat the influx of drugs entering the country through the Mexican border. Imagine if they argued that the problem was so severe that we needed to surrender some of our constitutional rights in support of the effort to fix the problem. Imagine that this candidate succeeded in getting elected on this platform.

Finally, imagine that it soon emerged that they were actually one of the larger customers for Mexican drugs and that they had a vast criminal enterprise dedicated to putting those drugs up our kid’s noses and into their veins.

That is very close to what we’re dealing with here. Trump ran a more general campaign against Latin American immigration, so the drug problem was only a subset of his pitch. He was also complaining about other kinds of crime, especially of the violent variety. But a main concern of his was that illegal immigration drives down wages and costs Americans opportunities for employment. Yet, he was a large American employer who was emptying villages of people eager to cross our border and work for his hotels and resorts.

Over the years, the network from Costa Rica to Bedminster expanded as workers recruited friends and relatives, some flying to the United States on tourist visas and others paying smugglers thousands of dollars to help them cross the U.S.-Mexico border, former employees said. New hires needed little more than a crudely printed phony green card and a fake Social Security number to land a job, they said.

Some workers described Bedminster as their launchpad to buy homes and start businesses. Others remembered it as grueling labor under bosses who were demanding, even bigoted — and who at times used the workers’ illegal status against them…

…“For me, moving to the U.S. wasn’t a very drastic change,” said Mauricio Garro, 36, who worked in maintenance at the golf course for five years until he returned to Santa Teresa in 2010. “My whole town practically lived there.”

Anyone who is angry about undocumented people taking American jobs and still takes anything Trump has to say about the issue seriously is no different from someone who would support a anti-drug candidate even after learning that they were one of El Chapo’s biggest American distributors.

Anyone can be the victim of a con, but when the con is exposed you are supposed to take some kind of defensive action to prevent being conned again.  Too many of our citizens seem incapable of learning from their mistakes. It’s becoming a rather pathetic spectacle.

Discuss


          AND BRASIL - Venezuela: Agressão ianque é desatada como golpe de Estado      Cache   Translate Page      


Mike Pompeo, secretário de Estado dos USA, este sábado na sessão do Conselho de Segurança da ONU. FOTO: Johannes Eisele (AFP)
Desde a sua autoproclamação como “presidente” da Venezuela, o lacaio ianque Juan Guaidó (atual presidente da Assembleia legislativa, o velho Parlamento venezuelano) recebeu o apoio dos seguintes países: Brasil, Argentina, Canadá, Chile, Colômbia, Costa Rica, Equador, Guatemala, Honduras, Panamá, Paraguai, Peru, Reino Unido, e é claro, o USA, que foi o primeiro a reconhecer sua presidência, pois que era o promotor da sedição reacionária.
O USA, para consolidar a sua agressão imperialista por meio de um golpe de Estado, convocou uma reunião do Conselho de Segurança da ONU com o objetivo de pressionar os países imperialistas e a própria ONU a reconhecer o títere ianque como “presidente legítimo”. O Conselho de Segurança da ONU reuniu-se no dia 26 de janeiro.

Em contraponto, a Rússia imperialista e a China social-imperialista, que têm interesses na Venezuela, acusaram o USA de estar pondo em marcha um golpe de Estado no país e se colocam na defesa do “governo legal” de Maduro.
Os países da União Europeia tomam posição ao lado do USA, mas frente a descarada intervenção, tergiversam pedindo “eleições abertas”, buscando diferenciar-se e passar a impressão de que defendem a “democracia”. Alemanha, França e outros países ultimaram Maduro a realizá-las em até oito dias e, como não ocorreram, passaram a reconhecer o títere ianque como chefe de governo. Entretanto, o Parlamento Europeu reconheceu Guaidó como presidente legítimo em 31 de janeiro.
O chanceler venezuelano, Jorge Arraeza, também compareceu ao Conselho de Segurança da ONU e em sua fala declarou: “De onde vocês tiram que têm algum poder para dar prazos ou ultimatos a um povo soberano? De onde tiram tal ação intervencionista e, diria eu, até infantil?”, denunciou.
‘À nação venezuelana cabe a resistência’
Um importante documento publicado pela Associação de Nova Democracia Nuevo Peru (Hamburgo, Alemanha), intitulado Ao povo patriótico venezuelano cabe travar uma heroica luta contra o agressor imperialista e seus lacaios, faz uma defesa contundente da necessidade de uma guerra anti-imperialista que deve ser levada a cabo pela nação venezuelana que deseja independência e soberania, contra o agressor imperialista ianque. A Associação analisa que a contradição principal na Venezuela no momento é a contradição nação versus imperialismo, pois os ianques passaram a intervir diretamente contra a nação, pondo em marcha um plano de invasão e ocupação.
A Associação avalia que o USA passou a intervir diretamente, a princípio, por meio de um golpe de Estado que, se fracassar, será incrementado por outras formas de agressão estrangeira – como uma intervenção armada direta. “A intervenção militar do imperialismo ianque, que começou como um golpe de estado acompanhado de um desdobramento e cerco de forças para levar a capitular o governo de Maduro e subjugar a nação, não vai parar por aí se não atingir seus objetivos, vai desenvolver-se escalando em todas as áreas para tentar alcançar seus objetivos e, portanto, suscita e levantará uma nova onda contra o imperialismo ianque entre os povos da América Latina e do mundo.”, denuncia.
“A agressão imperialista contra a Venezuela, que nesse momento desenvolve-se na forma de um golpe de Estado, deixa bem claro que cabe ao povo venezuelano levantar-se contra o USA e decidir-se firmemente a enfrentar com armas a intervenção imperialista armada.”, afirma.
A Associação analisa, em outra publicação em seu canal na internet, que a “ajuda humanitária” que está sendo barrada na fronteira pelo governo Maduro é “o ‘cavalo de troia’ criado pelo imperialismo para ocultar a invasão”.
“Os imperialistas querem abrir as fronteiras do país e, logo, fabricarão o pretexto para empurrar suas tropas para dentro das fronteiras da Venezuela agredindo-a vil e covardemente. O plano de intervenção militar ianque contempla avançar com suas tropas ou outras no território venezuelano com o pretexto de proteger a ‘ajuda humanitária’, para arrancar um ‘pedaço’ do território venezuelano e entregá-lo para a marionete do imperialismo ianque, declarando-o um ‘governo efetivo’ e não só de reconhecimento.”. Segundo os maoistas, o plano do USA é mudar o status da Venezuela de semicolonial para colonial.
A Associação critica as ilusões de Maduro, que ainda fala sobre a possibilidade de um acordo e não vê a necessidade de uma luta de libertação nacional armada contra o USA. “Maduro chega a afirmar que ‘está de acordo com uma iniciativa diplomática de diálogo’”, diz e prossegue: “Como se pode ver nas próprias palavras de Maduro, por suas limitações de classe, como representante de um setor da fração burocrática da grande burguesia, ele não avalia bem a situação nacional e duvida do que tem que fazer, crê que pode negociar, porém, no momento atual, se trata de atuar decididamente, de pegar em armas, a situação que se impõe é a de capitular ou a de lutar”.
A Associação avalia que, a Maduro, cabe uma decisão histórica: “Se ele capitular, vai cumprir a ordem do amo imperialista ianque que o ordena a deixar o governo e convocar eleições a legitimar um novo governo pelas urnas, pela farsa eleitoral sob o controle direto dos imperialistas e seus fantoches ou outro da mesma laia. Trump ameaçou usar de maior violência caso Maduro não cumpra a ordem imperialista. Se escolher lutar, Maduro estará defendendo a soberania e a independência de seu país e estará servindo, assim, querendo ou não, à revolução de nova democracia na Venezuela, que irá desenvolver-se armadamente, tendo como principal contradição, em sua primeira etapa, a contradição nacional-imperialista e as outras duas serão secundárias no momento”.
Por fim, o documento da Associação deixa explícito o caminho para alcançar a verdadeira libertação do país: “Ao proletariado da Venezuela, ao seu destacamento mais avançado – os maoístas – corresponde fundir-se com os operários, camponeses, pequeno-burgueses, burguesia nacional e todos aqueles que estão dispostos a fazer uma frente contra o agressor imperialista ianque e seus lacaios. Devem participar ativamente da mobilização geral do povo do campo e da cidade para preparar uma ampla guerra de resistência armada, lutando para dirigir as massas no curso dos acontecimentos bélicos e lutando pela reconstituição do Partido Comunista da Venezuela para transformar a luta armada de resistência em uma guerra popular de libertação nacional”.
“É necessário unir todos aqueles que não querem ser escravos do Estados Unidos, todos aqueles que defendem a independência, a soberania e a dignidade nacional do país, todos aqueles que recusam-se a se submeter à intimidação, interferência, controle e agressão dos imperialistas ianques. Com todos eles, é necessário unir e mobilizar, se colocando contra os chamados à conciliação, à paz ou privilegiando as negociações antes de agir resolutamente para esmagar a agressão do imperialismo ianque que desenvolveu-se momentaneamente na forma de um golpe de estado.”, prossegue.
“As forças patrióticas devem aplicar o centralismo democrático e defender as condições de vida do povo; os maoístas, como representantes do proletariado e da sua vanguarda em ascensão, são responsáveis por criticar todas as expressões do capitulacionismo nos representantes das outras classes e daqueles que demonstram pouca decisão de assumir o dever que lhes corresponde.”, conclui.

          Así cierra la semana la cotización del dólar en Centroamérica      Cache   Translate Page      

La Prensa

Ciudad de PanamáPrecio de venta de este viernes del dólar estadounidense frente a las monedas de Centroamérica y su variación respecto de la jornada anterior: Países Moneda Precios Variación COSTA RICA Colón 615,12 (-0,03 %) EL SALVADOR Colón 8,75 ( 0,00 %) GUATEMALA Quetzal 7,75 ( 0,00 %) HONDURAS Lempira 24,53 ( 0,00 %) NICARAGUA Córdoba 32,49 ( 0,00 %) (El dólar es moneda de curso legal en El Salvador y Panamá).


          Honduras se une a plan estratégico para el café de CA      Cache   Translate Page      

labor. Una cortadora de café selecciona granos del aromático.

Tegucigalpa, HondurasEl Instituto Interamericano de Cooperación para la Agricultura (IICA) informó ayer que Honduras se ha unido a los esfuerzos por formular el Plan Estratégico para el Sector Café en Centroamérica.

El IICA, con sede en Costa Rica, detalló en un comunicado que Honduras “se unió a los esfuerzos que realizan Belice, Costa Rica, El Salvador, Guatemala, Nicaragua, Panamá y República Dominicana en la formulación de un plan estratégico que pretende dar soluciones a los problemas que enfrenta el sector caficultor”.

El plan se desarrolla mediante el Programa Centroamericano de Gestión Integral de la Roya del Café, que ejecuta el IICA, para los países del Sistema de Integración Centroamericana (Sica).

El Instituto detalló que productores y representantes de federaciones, asociaciones, instituciones de Gobierno y del Instituto Hondureño del Café, participaron en la validación del Percafé, que involucra a los países del Sica.

“Con esta iniciativa se pretende resolver los retos actuales que enfrenta la producción cafetalera como los bajos precios en el mercado internacional, el cambio climático, el envejecimiento de plantas, la falta de acceso a recursos de inversión, la falta de mano de obra, la intensificación de plagas y enfermedades”, explicó el IICA.

El presidente del Instituto Hondureño del Café (Ihcafé), Asterio Reyes Hernández, resaltó en el comunicado la importancia de dedicar esfuerzos en la construcción de alternativas para el sector.

El secretario ejecutivo de la Comisión Nacional del Café, Jacobo Paz, instó a los actores hondureños a trabajar con el resto de los países de la región para alcanzar resultados eficientes.

“La participación de Honduras le permitirá robustecer su política sectorial y otros instrumentos que apoyan al sector mediante las acciones regionales que se implementarán con el plan estratégico”, añadió el IICA.

Las autoridades esperan contar con la versión final del documento en marzo próximo.


          Offer - https://www.healrun.com/keto-6x/ - GUATEMALA      Cache   Translate Page      
Keto 6X these are clearly necessary for the frame at the cell degree. There are tablets that offer for those nutrients and promote boom, repair and duplicate of these nutrients at a mobile level. This permits the body to characteristic nicely to promote healthful weight reduction. A quick Google search can yield many effects that will help you get started. most of the people get their undesirable fat from the dangerous snacks they munch on among meals. https://www.healrun.com/keto-6x/
          El español, una fuerza incontrolable en EE.UU.      Cache   Translate Page      
Como cada primer jueves de febrero desde hace medio siglo, el presidente de Estados Unidos participó este año en el Desayuno de Oración Nacional en Washington. Lo que, sin embargo, no sucedía en tiempos de John F. Kennedy o Ronald Reagan era que el rezo se hiciera en español, como ocurrió en esta ocasión. El embajador de Guatemala, Manuel Espina, presente en el hotel Hilton, dijo unas oraciones por Donald Trump y su familia: «Recemos por que Dios le dé la sabiduría y el conocimiento para liderar este país bajo sus principios, que Dios le bendiga». Aunque carece de tutela o patrocinio oficial de ningún tipo, el español se ha convertido en una fuerza incontrolable en la primera potencia mundial y se cuela a diario en la vida política, empresarial y cultural a pesar de quienes quieren mantener el inglés como lengua franca. Entre ellos se cuenta, por cierto, el presidente, que desde su campaña electoral ha expresado públicamente su intención de que se reconozca el inglés como idioma oficial en el país, de momento sin mucho éxito. Metamorfosis del idioma Con casi 49 millones de hispanohablantes, EE.UU. es, tras México, el segundo país con mayor número de personas que tienen el español como lengua materna, incluyendo residentes con y sin papeles. Según el censo, hay unos 58 millones de hispanos en EE.UU., una parte de los cuales se maneja sólo en inglés. A estos hay que añadir los como mínimo 11 millones de inmigrantes en situación irregular, una mayoría de los cuales proviene de Centroamérica y México. Este colectivo ha hecho suya la lengua, apropiándose de palabras que se han metamorfoseado por su convivencia con el inglés, como por ejemplo «aplicar» a un trabajo, «rentar» un «carro», «manejar» una «van», aspirar la «carpeta», comer «bagels» o «pretzels», ir a una «parada» a favor de los derechos humanos o «hanguear» con los amigos. Un avance imparable EE.UU. tiene su propia academia de la lengua, homologada a la Real Academia Española. Se trata de la Academia Norteamericana de la Lengua Española, que fundó en 1973 el filólogo exiliado durante el franquismo Tomás Navarro Tomás y que hoy dirige el gaditano Gerardo Piña-Rosales. Custodia de un idioma que se habla en EE.UU. desde hace cinco siglos, esta organización funciona sin recursos, ya que no recibe fondos ni del Gobierno norteamericano ni de ningún otro. Sí celebró en septiembre en la Biblioteca del Congreso en Washington un simposio en el que dio cita a estudiosos, filólogos, literatos e hispanistas y analizó, entre otros asuntos, vías para contener la creciente hispanofobia en EE.UU. Lo cierto es que el español en EE.UU. avanza sin cuidados ni tutelas. Es el resultado del legado español en América y de la existencia misma de este país en un continente con 420 millones de hispanohablantes. Baste como ejemplo una visita del vicepresidente Mike Pence a Florida el 1 de febrero, plagada de constantes proclamas en español: «Viva la libertad», «Queremos una Venezuela libre», «Viva Cuba libre», «Estamos con vosotros». Desde que en 1960 Jacqueline Kennedy grabara un mensaje en español pidiendo el voto para su marido, este idioma se ha hecho más presente en las campañas políticas a medida que ha ido creciendo la población de inmigrantes llegados desde el sur del continente. El «jaleo» de José Andrés Hoy, en EE.UU. el español es altamente recomendable, casi imprescindible para quienes quieran triunfar en Washington. Es un secreto a voces que los hermanos Julián y Joaquín Castro –estrellas emergentes del Partido Demócrata, candidato a la presidencia el primero y diputado por Texas el segundo– tienen el impedimento de no hablar español a pesar de ser de ascendencia mexicana. En comparación, quien hasta el mes pasado presidía el Consejo España-EE.UU., el senador y candidato a la vicepresidencia en 2016 Tim Kaine, es capaz de dar discursos íntegros en este idioma. Mucha presión hay sobre el chef español José Andrés para que se presente a senador, tras ser propuesto para el premio Nobel de la Paz por alimentar a Puerto Rico tras el paso de un huracán. José Andrés, que fue invitado el martes al discurso sobre el Estado de la Unión de Trump, es responsable de que los norteamericanos se hayan acostumbrado a pronunciar una palabra en principio tan complicada para ellos como «jaleo», pues es el nombre que le ha dado a una exitosa cadena de restaurantes con sucursales en Washington, Las Vegas y Orlando.
          Abinader rechaza impuesto a celulares; dice limita acceso a internet      Cache   Translate Page      

El aspirante presidencial Luis Abinader consideró injustificada, incongruente y abusiva la nueva disposición de la Dirección General de Aduanas, que elevaría de un 3 a un 20 por ciento el impuesto a los teléfonos celulares, en adición a la alta carga impositiva que afecta ese servicio.

A través de una nota de prensa, el dirigente político aseguró que el nuevo impuesto afecta a la clase media y a los sectores más pobres del país, y entra en contradicción con la anunciada estrategia del Gobierno de reducir la brecha digital y modernizar la educación dominicana.

Dijo que al subir el impuesto del 3 al 20 por ciento, la disposición aduanal representa un alza efectiva de un 666 %, lo que se suma a la ya desmedida carga fiscal superior al 30 %, que ya afecta los servicios de telecomunicaciones en el país.

Resaltó que al encarecer los aparatos de telefonía portátil, “el gobierno provocará como daño colateral un incremento del robo de esos aparatos, preferidos de los delincuentes que se han adueñado de las calles en las principales ciudades del país”.

El economista y líder político habló sobre el tema luego de visitar en Villa Juana una de las estafetas de inscripción en el PRM que promueve su corriente Luis Abinader Presidente. Abinader expresó su satisfacción por la gran cantidad de ciudadanos que abarrotaban el centro y agregó que ese flujo se corresponde con el fervor que se observa en todo el país con la necesidad de un cambio del modelo de gobierno peledeísta.

También sostuvo un encuentro Escuchando a la Gente con representantes comunitarios de la zona en el local de la Confederación Nacional de la Unidad Sindical.

Abinader respaldó la posición fijada por el Partido Revolucionario Moderno (PRM), a través de su Secretaría Nacional Técnica y de Políticas Públicas, que rechazó la medida por entender que aumentaría la brecha digital y la desigualdad social y económica en el país.

Validó la observación del órgano técnico del PRM de que el nuevo gravamen convertiría a República Dominicana en el país con la carga fiscal más elevada de la región, mientras que en países como Panamá, Costa Rica, Chile, El Salvador, Honduras, Guatemala, México y Perú mantienen una tasa cero para incentivar la innovación, la competencia y eliminar la brecha digital.

El economista coincidió también con otras instituciones vinculadas al mundo digital que han denunciado la medida por tener un impacto negativo en la población y porque terminaría impidiendo el acceso a la información, a los servicios públicos, a la educación, y otros derechos establecidos en la Constitución dominicana.


          Offer - home based one - GUATEMALA      Cache   Translate Page      
Everyone in the world works hard to make money to satisfy his or her basic needs. Money is the most important factor which decides everyone fate. People go for any kind of jobs, if they are paid enough. They do not mind working for hours together or traveling a long distance to reach their work place. But these are all not necessary now, since work from home jobs is available online. Just click the ads & get paid…
          Offer - free post - GUATEMALA      Cache   Translate Page      
Everyone in the world works hard to make money to satisfy his or her basic needs. Money is the most important factor which decides everyone fate. People go for any kind of jobs, if they are paid enough. They do not mind working for hours together or traveling a long distance to reach their work place. But these are all not necessary now, since work from home jobs is available online. Just click the ads & get paid…
          Scientists discover ancient Mayan city hidden under Guatemalan jungle      Cache   Translate Page      
The Guardian  A high-tech aerial mapping technique uncovered previously undetected Mayan buildings in the jungle of Guatemala. Photograph: Canuto and Auld-Thomas/AP Researchers using a high-tech aerial mapping technique have found tens of thousands of previously undetected Mayan houses, buildings, defence works and pyramids in the dense jungle of Guatemala’s Peten region, suggesting that millions more […]
           Recomendaciones de viajes       Cache   Translate Page      

Moda, diseño y gastronomía en Santa Fe 

En el corazón de Santa Fe, en medio de las grandes oficinas corporativas, se encuentra un importante punto de reunión de moda, diseño y gastronomía. Es el conjunto arquitectónico de tres torres para usos mixtos llamado Park Plaza

Ahí se concentran boutiques como Baule, Bloom y Cañamiel, que ofrecen ropa y accesorios para dama o caballero de diseñadores nacionales e internacionales; además de otras como Lydia Lavin, un nuevo concepto de moda mexicana contemporánea. 

En cuanto a oferta gastronómica, ahí se encuentra el restaurante Loma Linda, con su amplia carta de finos cortes; Central Central, que ofrece platillos españoles con fusión mexicana; y Fogo de Chao, de churrasquería brasileña; además de Flora caffe, un original concepto que combina flores y café.

 Para mantenerse en forma está Siclo, una original forma de practicar spinning con luces y música; o para hospedarse u organizar un evento existe la opción del Hotel Westin, con 259 habitaciones y salones hasta para 900 personas. Y si lo que deseas es modernizar y decorar tu hogar, hay opciones como Control 4 y Hajj Designless. 

Sí, todo en el corazón de Santa Fe: Av. Javier Barros Sierra 540.


 Para profesionales de las reuniones 

Expertos en producción, creatividad y marketing para organización de eventos –industria que deja una derrama anual de 25,000 millones de dólares en México– se reunirán en la cuarta edición de Event Industry Show el 20 y 21 de febrero en Expo Santa Fe México. Participarán 90 expositores y habrá 50 conferencias.

Hoteles llenos de arte

 Si eres amante del arte y estás en busca de nuevos espacios donde apreciar las propuestas de exponentes nacionales y extranjeros contemporáneos, tu búsqueda terminó. Y es que dos hoteles de la Ciudad de México acaban de inaugurar espacios dedicados al arte mexicano y colombiano, ¡completamente gratis!

 En el marco de su aniversario 100, Hilton convirtió los muros del lobby y el primer piso de su hotel México City Reforma, ubicado frente a la Alameda Central, en una galería que promoverá las obras de artistas nacionales.

 Conocido como Lobby Gallery, el espacio estará abierto durante todo 2019 y los expositores irán cambiando a lo largo del año. En marzo, por ejemplo, solo exhibirá obras de mujeres mexicanas. 

Por su parte, el hotel Presidente InterContinental Polanco, en conjunto con la galería de arte La Cometa, inauguró en su lobby la exposición “Tres Miradas al Arte Colombiano”, con las piezas de tres artistas sudamericanos de talla mundial: Rafael Gómezbarros, Alejandro Sánchez y Edgar Negret. 

La muestra forma parte del concepto “HospedArte” de Grupo Presidente, cuyo objetivo es exhibir el trabajo de reconocidos artistas en diversos ámbitos. Estará abierta del 5 de febrero al 5 de marzo de 2019.

Alista competencia de cerveza en Tamaulipas

Cerca de mil etiquetas participarán en la segunda edición de la Competencia Internacional de Cerveza “Aro Rojo”, que se llevará a cabo del 26 al 29 de marzo en la ciudad de Tampico Madero, Tamaulipas. 

El año pasado se inscribieron 603 etiquetas, representando a 10 países, este año se espera superar esa cifra, con un estimado de 950 etiquetas. Asimismo, participarán 43 jueces internacionales, provenientes de Estados Unidos, Alemania, Chile, Costa Rica, Brasil, Francia, Ecuador, Japón, España, Suecia, Argentina, Colombia, Perú, Guatemala, Uruguay y Honduras, además de México. 

Fernando Olivera Rocha, titular de la Secretaría de Turismo de Tamaulipas, explicó que en 2018 participaron representantes de cervezas provenientes de Estados Unidos, Argentina, Brasil, Ecuador, Costa Rica, Panamá, Guatemala, Chile, Nicaragua y México. Por su parte, Atenógenes Humberto Saldívar, presidente de la competencia, confió en que el certamen “se convierta en el más importante del país y en uno de los más destacados de Latinoamérica, gracias a la participación de jueces internacionales y cerveceras de más de 10 naciones”. 

Como parte de las actividades se realizará el “Lontras Fest”, el 29 y 30 de marzo, en los terrenos de la Feria de Tampico, una muestra de comida típica regional, degustaciones de bebidas artesanales y presentaciones musicales, por lo que esperan más de 10,000 visitantes en los últimos 5 días de marzo.

Menú para enamorar 

El restaurante Xanat Bistro, ubicado en el hotel JW Marriott Hotel Mexico City, en colaboración con su chef Jennifer López Fernández han creado una cena especial para el 14 de febrero. Se trata de un menú de cinco tiempos que comienza al llegar con un coctel de bienvenida en tonalidades rojas de Grey Goose. Una vez que el apetito está listo comenzará la explosión de sabores con una ensalada de camarones marinados en aceite de semilla de achiote con vinagreta maracuyá.

 Para el segundo tiempo una crema de avellanas con queso brie con gozas crujientes y aroma de frangelico. El en tercero disfrutarán de un sorbet de limón, pétalos de rosa, arándanos y espuma de Champagne. El cuarto tiempo es una elección entre filete de res o salmón fresco con prosciutto, ragout de hongos silvestres, jitomate confitado, salsa obscura y brotes. 

Ambas son garantía de un delicioso plato fuerte. Para finalizar una sorpresa de chocolate creada con frambuesas al oporto y presentado con magia de humo y copa de Moet Chandon para brindar. 

Reserva en: (55) 5999-0066

Sorpresas para el corazón 

Uno de los sitios más deliciosos y acogedores para disfrutar ya sea de una taza de chocolate, una trufa o cualquier derivado del cacao es Tout Chocolat, un espacio que desde hace 13 años es ideal para consentir a los amantes del chocolate, ubicado en la Hipódromo Condesa. Luis Robledo, chef chocolatero y fundador de la tienda, realizó una cena de la mano del chef pastelero Jason Licker, para ofrecer nuevas experiencias a los clientes. Esta fue la primera de varias experiencias, las cuales pueden degustarse cada tres meses, con menús elaborados en coautoría con diferentes chefs reconocidos. 

Más información: (55)5211-9840


m{284949}



          Alexandria Ocasio-Cortez and team attempt damage control after a fumbled Green New Deal rollout that included a line about paying Americans 'unwilling to work'      Cache   Translate Page      

alexandria ocasio-cortezAgence France-Presse/Saul Loeb via Getty Images

  • A line on Rep. Alexandria Ocasio-Cortez's website supporting "economic security to all those who are unable or unwilling to work" triggered backlash this week and prompted mixed messages from her team about where the line came from.
  • One of Ocasio-Cortez's advisers said on Fox News that the line was from a "doctored" document and that Ocasio-Cortez had never proposed such a policy.
  • But Ocasio-Cortez and her chief of staff later admitted the webpage was authentic, but that it had been a draft published by mistake. Ocasio-Cortez added there were also doctored versions circulating online.

A line on Rep. Alexandria Ocasio-Cortez's website supporting "economic security to all those who are unable or unwilling to work" triggered backlash this week and prompted mixed messages from her team about where the line came from, and whether it was ever intended to be part of the landmark Green New Deal policy package.

The controversy has given fodder to critics of the Green New Deal legislation, which was unveiled Thursday.

See the rest of the story at Business Insider

NOW WATCH: Watch President Trump announce deal to end the government shutdown for 3 weeks

See Also:


          Venezuela-Mundo: Después de Venezuela, ¿Cuba? .....Peter Kornbluh*       Cache   Translate Page      


En noviembre pasado, pocos días después de las elecciones intermedias en Estados Unudos, el consejero nacional de Seguridad, John Bolton, viajó al bastión anticastrista de Miami para dar su discurso sobre la troika de la tiranía: un ataque retrógrado, estilo guerra fría, contra Cuba, Venezuela y Nicaragua. La troika se derrumbará, predijo Bolton con audacia. Sabemos que le aguarda el día de rendir cuentas. Estados Unidos espera ver caer cada esquina del triángulo: en La Habana, en Caracas, en Managua.

En su momento, pocos percibieron en el discurso algo más que un posicionamiento político para atraer el voto de la derecha en Florida. Visto en retrospectiva, en cambio, lo que hizo Bolton fue anunciar la determinación del gobierno de restaurar la hegemonía estadunidense en América Latina. Está claro que promover el mantra de Trump, Hacer grande a Estados Unidos otra vez (MAGA, por sus siglas en inglés), requiere ejercitar el músculo intervencionista en Venezuela y reafirmar la voluntad de Washington en la región.

Pero, mientras Estados Unidos suma esfuerzos para derrocar el gobierno del presidente Nicolás Maduro, presenciamos lo que el Miami Herald ha llamado la cubanización de la política hacia Venezuela. En una grave distorsión de la historia, funcionarios estadunidenses acusan al gobierno cubano de ser el verdadero imperialista del hemisferio occidental y aseguran que ha llegado el momento de liberar a Venezuela de Cuba, según el vicepresidente Mike Pence. Expulsar a Maduro del poder sin duda envalentonaría a quienes favorecen el cambio de régimen en otras partes de la región. De hecho, el juego final del gobierno parece ser Cuba, la nación isleña que ha desafiado el poderío hemisférico de Washington desde el triunfo antimperialista de la revolución encabezada por Fidel Castro hace 60 años.

***

La crisis en Venezuela ha aportado el fruto maduro, en palabras del periodista Jon Lee Anderson, y creado la oportunidad para resucitar la era remota de la diplomacia de las cañoneras, cuando Washington podía dictar el destino de los gobiernos latinoamericanos. En el pasado, la mayoría de las naciones latinoamericanas se habrían opuesto a la intervención imperial de Washington, como hicieron en 2002 con fuerza México y otros países, cuando el gobierno de George W. Bush apoyó en un principio un intento de golpe de Estado contra Hugo Chávez que tuvo corta duración. Pero los abusos de poder de Maduro han llevado la miseria a vastos sectores de una nación alguna vez próspera, que en tiempos de Chávez parecía en camino de suplantar la influencia económica y política de Washington en la región. Gran número de gobiernos latinoamericanos y europeos aceptan que el pueblo venezolano tiene todas las razones –y todo el derecho– para exigir poner fin a un gobierno represor e incompetente que ha transformado su nación rica en petróleo en un Estado fallido.

Sin embargo, Trump ha tenido el cambio de régimen en Venezuela en su agenda política desde el inicio de su presidencia, como un paso hacia el cumplimiento de su promesa de campaña de poner fin al acuerdo que hizo Obama con Raúl Castro para una histórica coexistencia pacífica con Cuba. Apenas en su segundo día en la Casa Blanca, Trump pidió un informe sobre Venezuela, declaró en fecha reciente un antiguo funcionario del gobierno al Wall Street Journal, para explorar cómo dar marcha atrás a las políticas de la era de Obama hacia Cuba. Entre las opciones para deshacerse de Maduro y terminar con la alianza Venezuela-Cuba estaban cortar los miles de millones de dólares que Estados Unidos paga al país sudamericano por importaciones petroleras, importante y efectiva sanción que el gobierno de Trump impuso hace poco.

En su discurso en Miami, Bolton anunció sanciones adicionales contra Cuba, y prometió que vendrá todavía más. De hecho, como parte de lo que funcionarios estadunidenses describen como un enfoque más amplio y agresivo en la región, se filtran detalles a los medios sobre próximas medidas para revertir la política de la era Obama de una participación positiva con La Habana.

Una de las primeras es volver a clasificar a Cuba como patrocinadora del terrorismo internacional. En 1982, entre las sangrientas campañas estadunidenses de contrainsurgencia en Centroamérica, el gobierno de Ronald Reagan colocó a Cuba en la lista del Departamento de Estado de estados patrocinadores del terrorismo, esfuerzo flagrante por presentar el apoyo de La Habana a la revolución como un apoyo al terrorismo internacional. Pese a la falta de cualquier prueba de que Cuba respaldaba el terrorismo y a la abundante evidencia de que en cambio era blanco de tales actividades, un gobierno tras otro mantuvo a Cuba en la lista. Por fin Obama la retiró en 2015, como parte de las negociaciones para restaurar vínculos diplomáticos normales. Funcionarios estadunidenses han indicado que pueden citar la alianza de Cuba con el gobierno venezolano para justificar esta reinserción.

En las próximas semanas, la Casa Blanca también planea anunciar que los estadunidenses pueden presentar demandas en tribunales de su país para recuperar bienes en Cuba que fueron expropiados después de la revolución, norma punitiva contenida en la Ley Helms-Burton de 1996, que todos los presidentes estadunidenses de Clinton en adelante han desechado para evitar el caos de litigar contra empresas de naciones aliadas que tienen inversiones en Cuba.

Ambos cambios de políticas detendrán inversiones extranjeras que mucha falta hacen en Cuba, entre ellas de firmas mexicanas que probablemente han invertido en propiedades que ahora podrían entrar en disputa.La economía se pondrá mucho peor de lo que ya está debido a la crisis en Venezuela, declaró un agregado comercial europeo en La Habana a la agencia Reuters esta semana, y las nuevas amenazas de Trump ya están alejando a algunas personas.

Sin embargo, en lo inmediato la reinserción de Cuba en la lista de estados terroristas amedrentará a los turistas estadunidenses, cuyos dólares son esenciales para el crecimiento del incipiente sector privado cubano. En la Oficina de Control de Activos en el Extranjero del Departamento del Tesoro, que supervisa y aplica las reglamentaciones sobre los viajes a Cuba, los funcionarios han dado fuertes indicios de que pronto se anunciarán nuevas restricciones a los viajeros.

De interés mucho más inmediato para los cubanos, y para la comunidad latinoamericana, es la amenaza del gobierno de Trump de una intervención abierta en Venezuela, y el potencial efecto de derrame que tendría en su cada vez más agresiva política hacia Cuba. En público y en privado, Trump ha planteado en repetidas ocasiones la opción de enviar a los marines a derrocar a Maduro. En una conferencia de prensa el 28 de enero, Bolton llevaba un pegote amarillo con las palabras 5000 efectivos a Colombia que los periodistas pudieron ver… y reportar. Nicolás Maduro haría bien en no poner a prueba la resolución de Estados Unidos, amenazó dos días después el vicepresidente Pence. Venezuela merece ser libre, gritó ante un público favorable a la intervención, que coreaba Iu-es-ey, Iu-es-ey. Y en la Casa Blanca, con este presidente, prometió, ¡siempre será que viva Cuba libre (en español)!

Tales amenazas podrían ser fanfarronadas, pero detrás de un presidente que se precia de ser un prepotente bravucón hay un equipo curtido en cambios de régimen: el senador Marco Rubio, que ahora actúa como secretario de Estado en la sombra para América Latina y para quien revertir la revolución cubana es alta prioridad; Mauricio Claver-Carona, el principal cabildero cubano-estadunidense de línea dura contra la política de participación de Obama y actual asistente especial del presidente, así como presidente y director de la división de asuntos del hemisferio occidental del Consejo Nacional de Seguridad; Elliott Abrams, secretario auxiliar de Estado en tiempos de Reagan y tristemente célebre por propiciar y encubrir crímenes de lesa humanidad en El Salvador y Guatemala, y convicto (pero perdonado) por crímenes relacionados con el escándalo Irán- contras, y Bolton, quien como embajador de George W Bush en Naciones Unidas diseminó el infundio de que los programas cubanos de investigación médica eran una pantalla para la producción de armas biológicas.

Este grupo formidable tiene una obsesión como la del Capitán Ahab con el cambio de régimen en Cuba, de acuerdo con Benjamin Gedan, ex funcionario de la Agencia Nacional de Seguridad. Para Bolton y compañía, Cuba es la ballena blanca de la política exterior.

He dejado en claro que Estados Unidos no tiene la capacidad ni la intención de imponer el cambio en Cuba, declaró el ex presidente Obama durante su histórico discurso en el Gran Teatro Alicia Alonso de La Habana, en marzo de 2016. Quiero que sepan, reiteró, mirando a través del auditorio al entonces presidente Raúl Castro, que mi visita aquí demuestra que no necesitan temer una amenaza de Estados Unidos.

Apenas tres años después, esas seguridades ya no son válidas.

*Peter Kornbluh dirige el Proyecto de Documentación sobre Cuba del Archivo Nacional de Seguridad, organización no gubernamental de la Universidad George Washington en Washington, EU.

Traducción: Jorge Anaya



vía:
https://www.jornada.com.mx/2019/02/09/opinion/022a1mun

          DI DÂN BẤT HỢP PHÁP Ở HOA KỲ (Trần Thị Ngự - Dân Luận)       Cache   Translate Page      



Trần Thị Ngự
Tác giả gửi tới Dân Luận
08/02/2019

Di dân bất hợp pháp hiện đang là đề tài chính trị được bàn luận rộng rãi ở Hoa Kỳ. Trong chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2016, ứng cử viên Donald Trump đề nghị xây tường dọc biên giới Hoa Kỳ – Mexico vì cho rằng Mexico đã gởi thành phần tội phạm, buôn bán ma túy, hiếp dâm đến Hoa Kỳ [1]. Việc thảo luận càng trở nên sôi nổi trước cuộc bầu cử giữa kỳ cuối năm 2018 khi tổng thống Donald Trump gọi đoàn người di dân (migrant caravan) từ Honduras hướng đến Hoa Kỳ là một cuộc xâm lăng (invasion) [2]. Việc khêu gợi nỗi sợ hãi người di dân đã có ảnh hưởng tích cực đến nhiều cử tri, trong đó có cử tri người Mỹ gốc Việt. Nhiều người ủng hộ ông Trump và các ứng viên thuộc đảng Cộng Hòa vì cho việc “xâm lăng” của đoàn người di dân từ Honduras là không thể chấp nhận được.

Di dân không có giấy tờ hợp pháp không phải là hiện tượng mới mẻ ở Hoa Kỳ. Hiên nay có khoảng 11 triệu người ở Hoa Kỳ không có giấy tờ hợp lệ [3]. Vậy di dân bất hợp pháp đến từ đâu, đặc tính của di dân bất hợp pháp cũng như ảnh hưởng của di dân bất hợp pháp đến xã hội Mỹ là trọng tâm của bài viết này.

NGUỒN GỐC DI DÂN BẤT HỢP PHÁP Ở HOA KỲ

Kể từ khi lập quốc (1776) cho đến cuối thế kỷ 19, biên giới Hoa Kỳ hoàn toàn mở rộng. Để đến Mỹ sinh sống, người ta không cần thông hành (passport) và chiếu khán nhập cảnh (visa). Cũng không có cái gọi là thẻ xanh (green card). Người ta chỉ cần có mặt ở Ellis Island (cảng New York City) đi đứng không khập khiễng, có chút tiền trong túi, và qua được cuộc sát hạch đơn giản về thông minh (IQ test) bằng ngôn ngữ tự chọn là được chấp nhận [4].

Quyền lực của liên bang trong lãnh vực di dân đầu tiên được thể hiện qua luật loại trừ lao động Trung Quốc (Chinese Exclusion Act of 1882). Lao động từ Trung Quốc được nhập vào Hoa Kỳ từ thập niên 1840s để giải quyết tình trạng thiếu hụt lao động, nhưng họ bị nguyền rủa thậm tệ trong thời kỳ kinh tế suy thoái ở thập niên 1870s [5]. Di dân Trung Quốc bị cho là đã đẩy mức lương xuống dưới mức tiêu chuẩn cũng như đã giành lấy công việc của người da trắng [6]. Các nghiệp đoàn lao động ở phía Tây nước Mỹ công khai bày tỏ sự ủng hộ việc loại trừ người Trung Quốc [7]. Dưới áp lực của quần chúng, Chinese Exclusion Act được ban hành năm 1882 để tạm ngưng lao động đến từ Trung Quốc trong 10 năm (thương gia Trung Quốc không bị cấm), không cho phép người Trung Quốc đã sống ở Mỹ nhập tịch, và qui định trục xuất người Trung Quốc vào Mỹ bất hợp pháp. Chinese Exclusion Act được tái ban hành nhiều lần và chỉ được bãi bỏ năm 1943 [8].

Qui định toàn diện về di dân đầu tiên là Luật Di Dân 1891 (Immigration Act of 1891). Luật thiết lập Văn Phòng Di Dân (Bureau of Immigration) và qui định trục xuất trực tiếp di dân bất hợp pháp. Một năm sau, luật Geary Act 1892 ra đời để nhắm vào di dân Trung Quốc. Luật đòi hỏi tất cả lao động Trung Quốc đã ở trong nước Mỹ phải đăng ký và có hai người da trắng làm chứng về việc họ vào Hoa Kỳ hợp pháp. Nếu không đăng ký và không có người làm chứng theo luật thì sẽ bị coi là di dân bất hợp pháp và sẽ bị trục xuất [9]. Sau lao động Trung Quốc, lao động từ Nhật cũng bị cấm vào Mỹ từ 1907 theo luật Gentlemen Act. Đến năm 1917 thì tất cả người Á Châu bị cấm vào Mỹ qua luât Immigration Act of 1917 hay còn gọi là Asiatic Barred Zone Act [10].

Ngoại trừ việc cấm người Á Châu, vốn bị coi là không thể đồng hóa về chủng tộc và văn hóa (racially and culturally unassimilable) với người da trắng, chính sách di dân ở Hoa Kỳ cho tới năm 1924 vẫn rất rộng rãi do nhu cầu lao động trong thời kỳ kỹ nghệ hóa (industrialization). Trên giấy tờ, luật di trú cấm tội phạm hình sự, người hành nghề mãi dâm, người mắc bệnh thể xác hay tâm thần (physical and mental illnesses) hay những người có khả năng trở thành gánh nặng xã hội (paupers). Thực tế thì chỉ có 1% những người có mặt ở Ellis Island bị từ chối, chủ yếu là vì lý do sức khỏe tâm thần hay thể xác [11].

Sự hiện diện đông đảo di dân khiến những người theo chủ nghĩa dân tộc (nationalists) lên tiếng phản đối: “Họ không nói tiếng Anh. Họ không đồng hóa được (unassimilable). Họ trông đen hơn. Họ là tội phạm. Họ có bệnh tật.” [12] Trong khung cảnh đó, Quốc Hội biểu quyết luật National Origins Act năm 1924. Tổng thống Calvin Coolidge phát biểu khi ký ban hành luật National Origins Act: “Nước Mỹ vẫn phải là Mỹ” (America must remain American) [13]. Đây là lần đầu nước Mỹ đặt ra giới hạn về số người nhập cư, qui định chiếu khán nhập cảnh, và giới hạn con số nhập cảnh hàng năm không quá 150,000 người từ Âu Châu (người Á Châu tiếp tục bị cấm toàn diện). Hạn ngạch (quota) nhập cư từ các nước Âu châu được qui định căn cứ trên số người từ các nước đó sống ở Hoa Kỳ vào lúc kiểm tra dân số năm 1890. Vì kiểm tra dân số năm 1890 xảy ra trước khi có làn sóng di dân từ Nam và Đông Âu, luật 1924 rõ ràng là một nỗ lực để bảo đảm đa số di dân vào Mỹ sẽ là người từ Tây và Bắc Âu, vốn đã nhập vào Mỹ với số lượng lớn từ nhiều năm trước [14]. Đến năm 1965 thì luật National Origins Act bị bãi bỏ.

Sau khi luật National Origins Act 1924 được ban hành, số di dân bất hợp pháp gia tăng nhanh chóng. Khi số chiếu khán nhập cảnh đã đạt chỉ tiêu, những người không xin được chiếu khán tìm cách vào lén lút. Để đối phó với số lượng lớn di dân bất hợp pháp, chính phủ liên bang cho thi hành Luật Đăng Ký ban hành năm 1929 (Registry Act of 1929). Luật cho phép di dân bất hợp pháp được đăng ký với lệ phí 20 mỹ kim để trở thành thường trú nhân nếu họ chứng minh được là họ đã sống ở Mỹ từ 1921 và có hạnh kiểm tốt (good moral characters). Nhiều trăm ngàn người đăng ký và được hợp thức hoá, đại đa số là người Âu Châu [15].

Trong khi tuyệt đại đa số di dân từ Âu Châu tìm đến vùng đông bắc Hoa Kỳ nơi diễn ra cuộc cách mạng kỹ nghệ, lao động từ Mexico cũng đã có mặt ở miền tây nam Hoa Kỳ từ đầu thế kỷ 20. Người Mexico vốn bị xem thường và bị cho là không thể đồng hóa với người da trắng. Do tình trạng thiếu hụt lao động trong thời cách mạng kỹ nghệ và trong Thế Chiến I, di dân đến từ Mexico bắt đầu khi những nhà trồng trọt và các công ty đường sắt ở Hoa Kỳ cho người vào nội địa Mexico để tuyển mộ và đưa lao động về Mỹ [16]. Đối diện với sự chống đối người Mexico của dân chúng Mỹ, các chủ nhân xử dụng lao động Mexico đã phải nghĩ ra cách giải thích. Những thành kiến tiêu cực về người Mexico, như lạc hậu, chậm lụt, dễ bị lôi kéo, vốn được dùng để loại trừ họ khỏi cộng đồng người Mỹ, nay được dùng để lý giải cho việc xử dụng lao động Mexico bằng cách lập luận rằng những cá tính đó khiến người Mexico trở thành một nguồn lao động rẻ lý tưởng [17].

Tuy nhiên, tình hình kinh tế khó khăn trong thời kỳ Đại Suy Thoái (Great Depression) làm nổi lên làn sóng chống đối lao động Mexico. Tại những nơi có đông lao động Mexico, họ trở thành cái bung xung cho các vấn đề xã hội: họ bị coi là đã mang đến bệnh tật, tham gia tôi ác, và lấy mất công việc của người Mỹ [18]. Khi số người Mexico thất nghiệp và những người Mỹ gốc Mexico đi xin trợ cấp tại các văn phòng phúc lợi xã hội bắt đầu gia tăng, các cộng đồng ở khắp nước Mỹ bắt đầu làm áp lực đòi người Mexico trở về nguyên quán. Kết quả là nhân viên di trú liên bang đã trục xuất khoảng nửa triệu người gốc Mexico trong một chương trình gọi là “hồi hương” (repatriate) mà không qua một thủ tục trục xuất chính thức nào. Hơn một nửa những người bị trục xuất là các công dân Hoa Kỳ (gốc Mexico) [19].

Chẳng bao lâu sau những đợt “hồi hương” lao động Mexico xảy ra trong thập niên 1930s, những nhà trồng trọt ở vùng tây nam Hoa Kỳ lại nhìn về phía Mexico như một nguồn lao động rẻ. Họ thuyết phục chính phủ Hoa Kỳ ban hành chương trình “Bracero,” một chương trình lao đông thời vụ (guest workers; temporary workers) được ký kết giữa hai chính phủ Hoa Kỳ-Mexico. Khởi đầu từ 1942 và kết thúc năm 1964, chương trình Bracero đã chính thức đưa đến Mỹ gần 5 triệu lượt lao động từ Mexico. [20]

Mặc dù nhiều Braceros đã trở về nhà ở Mexico khi hết hợp đồng ngắn hạn, và tiếp tục quay lại Hoa Kỳ làm việc qua chương trình Bracero trong nhiều năm, một số không nhỏ đã ở lại để tham gia lao động bất hợp pháp ở Hoa Kỳ. Lao động Mexico thì luôn có sẵn, nhưng nhiều lao động không muốn phải trả tiền hối lộ để được lên danh sách từ Mexico, trong khi có những chủ nông trại ở Mỹ cũng không muốn phải trả các phí tổn chuyên chở cùng các chi phí giấy tờ khi thuê mướn lao động qua chương trình Bracero. Do đó, nhiều chủ nông trại và lao động đã hợp tác với nhau ngoài hệ thống chính thức [21].

Để giải quyết tình trạng lao động bất hợp pháp ở các nông trại, chính phủ Hoa Kỳ cho phép hợp thức hoá lao động bất hợp pháp [legalization], cấp cho họ giấp tờ để trở thành thành viên chính thức của chương trình Bracero và đưa họ trở lại nông trại nơi họ đã bị bắt. Chủ nông trại cố tình thuê mướn lao động bất hợp pháp cũng không bị phạt. Chẳng bao lâu sau, số lao động bất hợp pháp vượt quá số lao động hợp pháp qua chương trình Bracero [22].

Vào đầu thập niên 1960s, chương trình Bracero bị chỉ trích từ nhiều phía (nghiệp đoàn, cơ sở tôn giáo, giới nghiên cứu) vì những lạm dụng (abuse) và thiếu kiểm tra xảy ra trong quá trình thực hiện. Sau khi chương trình chấm dứt năm 1964, số lao động bất hợp pháp từ Mexico tăng lên nhanh chóng. Đồng thời với việc cắt giảm chiếu khán lao động, các qui định mới từ Bộ Lao Động, như mức lương hay giấy chứng nhận lao động làm tăng chi phí cho cả chủ nông trại lẫn người lao động, đã thúc đẩy chủ nhân cũng như người lao động đi vào con đường làm ăn chui [23].

Hai mươi năm sau, để đối phó với số di dân bất hợp pháp ngày càng gia tăng, Quốc Hội biểu quyết luật Cải Tổ và Kiểm Soát Di Dân [Immigration Reform and Control Act 1986, gọi tắt là IRCA] được tổng thống Ronald Reagan ban hành năm 1986. Với chủ tâm ngăn chận di dân bất hợp pháp để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và bảo vệ an toàn kinh tế cho lao động trong nước, luật IRCA 1986 có hai phần chính: 1) Luật qui định việc cố tình thuê mướn lao động không hợp pháp là vi phạm luật dân sự hay có thể là tội hình sự; 2) Thực hiện chương trình ân xá (amnesty) cho những ai đã sống tại Hoa Kỳ liên tục từ 1982 hay những ai đã từng làm việc trong các nông trại tại Hoa Kỳ. Luật IRCA đã đưa đến việc hợp thức hóa (legalization) gần 3 triệu di dân, một cuộc hợp thức hoá được xem là lớn nhất lịch sử Hoa Kỳ [24].

Sau năm 1986, số di dân bất hợp pháp giảm hẳn, nhưng lại gia tăng không lâu sau đó. Chương trình Bracero đã chấm dứt hơn hai thập kỷ trước được xem là đã gieo hạt giống cho việc di dân từ Mexico đến Hoa Kỳ. Sự hiện diện của chương trình Bracero đã giúp mở rộng kỹ nghệ trồng trọt xử dụng nhiều lao động chân tay để đáp ứng nhu cầu về rau quả ngày càng gia tăng, đồng thời tạo ra nhu cầu xử dụng lao động rẻ từ Mexico. Nhiều khu vực nông thôn ở Mexico cũng bị lệ thuộc vào tiền kiếm được từ việc làm ở Mỹ. Các mạng lưới được thiết lập nhanh chóng để kết nối các làng xã ở Mexico với công việc ở các nông trại Hoa Kỳ. Những công nhân Mỹ đối diện với sự cạnh tranh của chương trình Bracero rời bỏ thị trường lao động nông nghiệp để gia nhập thị trường lao động ngoài lãnh vực nông nghiệp, tạo ra một sự thiếu hụt lao động khiến lao động từ Mexico lại càng được xem là cần thiết [25].

Luật IRCA 1986 đã không giải quyết được tình trạng di dân bất hợp pháp như mục đích của nó. Qui định trừng phạt chủ nhân xem ra rất khó thực hiện do việc xử dụng giấy tờ giả lan tràn trong khi nguồn lực dành cho cơ quan di trú để thi hành luật lại vô cùng giới hạn. Di dân bất hợp pháp tiếp tục gia tăng sau 1986. Mặc dù ban đầu di dân bất hợp pháp thường tập trung trong lãnh vực nông nghiệp, hiện tại họ cũng thường có mặt trong ngành xây dựng, sản xuất cấp thấp [đơn giản], dịch vụ dọn dẹp và vệ sinh, và công việc chuẩn bị thức ăn (food preparation).

Ngày nay, lao động từ Mexico không phải là thành phần duy nhất của di dân bất hợp pháp. Thành phần di dân bất hợp pháp ở Hoa Kỳ ngày càng đa dạng, và họ đến Mỹ không phải chỉ bằng cách bước qua biên giới Mexico-Hoa Kỳ, mà còn bằng nhiều cách khác nhau.

(Còn tiếp)

------------------

Chú thích:

[1] From the economy to race, see where the candidates stand on the big issues: https://www.npr.org/2016/10/18/496926243/from-the-economy-to-race-see-where-the-candidates-stand-on-the-big-issues

[5] Michael Fix and Jeffrey S. Passel, Immigration and Immigrants: Setting the Record Straight (Washington, D.C: The Urban Institute, 1994).

[6] The United States Commission on Civil Rights, The Tarnished Golden Door (Washington, DC: U.S. Commission on Civil Rights, 1980).

[7] Arthur W. Helweg, The Immigration Act of 1917: The Asian Indian Exclusion Act. In Hyung-Chan Kim (Ed.), Asian Americans and Congress (Westport, Conn.: Greenwood Press, 1996).

[8] Xem chú thích [5]

[9] Hudson N. Janisch, The Chinese Exclusion Laws: Congress and the Politics of Unbridled Passion. In Hyung-Chan Kim (Ed.), Asian Americans and Congress (Westport, Conn.: Greenwood Press, 1996).

[10] xem chú thích [5]
[11] xem chú thích [1]
[12] xem chú thích [1]

[14] Xem chú thích [5]
[15] Xem chú thích [1]

[16] Alejandro Portes and Ruben G. Rumbaut, Immigrant America: A Portrait (Berkeley, CA: University of California Press, 1996).

[17] David Gregory, Walls and Mirror: Mexican Americans, Mexican Immigrants, and the Politics of Ethnicity (Berkeley: University of California Press, 1995).

[18] Xem chú thích [17]

[19] Wayne Moquin, A Documentary History of the Mexican Americans (New York: Praeger, 1971).

[20] Braceros: History, Compensation. Rural Migration News, 2006, vol. 12, # 2: https://migration.ucdavis.edu/rmn/more.php?id=1112

[21] Xem chú thích [20]
[22]. Xem chú thích [20]

[23]. Deportation Didn't End Illegal Migration in the '50s – Legal Immigration Did: https://fee.org/articles/enforcement-didnt-end-illegal-immigration-in-the-50s-legal-immigration-did/

[24]. Xem chú thích [20]
[25]. Xem chú thích [20]


*
*
Trần Thị Ngự
Tác giả gửi tới Dân Luận
09/02/2019

SỐ LƯỢNG VÀ ĐẶC TÍNH CỦA DI DÂN BẤT HỢP PHÁP Ở HOA KỲ

Trước khi ban hành luật IRCA 1986, có khoảng từ 3.5 triệu đến 5 triệu di dân bất hợp pháp ở Hoa Kỳ. Sau đợt hợp thức hoá do luật IRCA 1986, số di dân bất hợp pháp giảm còn dưới 2 triệu, nhưng đến đầu thập kỷ 1990s lại tăng lên hơn 3 triệu. Ước tính cho thấy sau 1990 có khoảng từ 200,000 đến 500,000 di dân bất hợp pháp vào Mỹ mỗi năm [26]. Dân số di dân bất hợp pháp lên đến mức cao nhất năm 2007 với 12.2 triệu người. Số liệu mới nhất cho thấy, số di dân bất hợp pháp năm 2016 là 10.7 triệu, giảm 13% so với năm 2007 [27].

Di dân bất hợp pháp đến Mỹ bằng nhiều cách. Đa số (60%-70%) di dân bất hợp pháp khi vào Mỹ thì hoàn toàn hợp pháp và có đầy đủ giấy tờ (sinh viên du học, khách du lịch, lao động thời vụ, v.v.) nhưng sau đó trở thành bất hợp pháp vì đã không chịu rời nước Mỹ khi chiếu khán nhập cảnh hết hạn. Chỉ có khoảng 30% đến 40% di dân bất hợp pháp đến Mỹ bằng cách vượt qua biên giới một cách bất hợp pháp [28].

Khi nói đến di dân bất hợp pháp, người ta thường nghĩ đến di dân từ Mexico, nhưng thật sự, di dân bất hợp pháp đến từ Mexico chỉ chiếm một nửa số di dân bất hợp pháp. Ngoài ra, số di dân bất hợp pháp đến từ Mexico đã giảm từ 2007 trong khi di dân bất hợp pháp đến từ những nơi khác không giảm mà có khi tăng [29].

Bảng 1: Xuất Xứ Của Di Dân Bất Hợp Pháp Tại Hoa Kỳ. Nguồn: An Analysis of Unauthorized Immigrants in the United States by Country and Region of Birth [30]

Thật vây, di dân bất hợp pháp từ Trung Mỹ, Á Châu và Phi Châu được coi là gia tăng nhanh nhất kể từ 2000. Từ năm 2000 đến 2013, di dân bất hợp pháp đến từ Trung Mỹ và Á Châu tăng gấp ba, và đến từ Phi Châu tăng gấp hai [31]. Theo số liệu mới nhất, di dân bất hợp pháp từ Mexico chiếm 53%, Trung Mỹ (đa số từ El Salvador, Guatemala và Honduras) 14%, Asia 16% (trong đó China 3%), Nam Mỹ 6%, Phi Châu 3%, Âu châu, Canada và Đại Dương Châu (đa số là Úc và Tân Tây Lan) 5% [32].

Đa số di dân bất hợp pháp đã sống dài hạn ở Hoa Kỳ. Tính đến năm 2014, 50% di dân bất hợp pháp đã sống ở Hoa Kỳ trung bình 13.6 năm, và con số những người sống ở Hoa Kỳ trên 10 năm ngày càng gia tăng. Năm 2014 có 66% di dân bất hợp pháp đã sống ở Hoa Kỳ trên 10 năm (so với 40% năm 2005), trong khi chỉ có 14% di dân bất hợp pháp sống ở Hoa Kỳ dưới 5 năm (so với 31% năm 2005) [33].

Về tuổi tác, di dân bất hợp pháp có tỷ lệ người trong tuổi lao động cao hơn dân bản xứ (US born). Trong số di dân bất hợp pháp, những người từ độ tuổi 16 đến 55 chiếm 81%, trong khi người dưới 16 tuổi chỉ chiếm 7%, và người trên 55 chiếm 12% [34].

Di dân bất hợp pháp có trình độ học vấn thấp hơn người bản xứ. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên vì đa số di dân bất hợp pháp đến Mỹ để tìm việc lao động chân tay. Trong số những người từ 25 tuổi trở lên, gần một nửa (47%) chưa tốt nghiệp trung học; 25% có bằng trung học hay tương đương; 13% có học đại học nhưng chưa tốt nghiệp 4 năm, và 15% có bằng đại học 4 năm hay cao hơn [35].

Bảng 2: Tuổi Tác và Học Lực Của Di Dân Bất Hợp Pháp Tại Hoa Kỳ. Nguồn: An Analysis of Unauthorized Immigrants in the United States by Country and Region of Birth [36].
Di dân bất hợp pháp tập trung đông nhất ở 6 tiểu bang: California (21%), kế đến là Texas (15%) Florida (8%), New York (7%), New Jersey (5%) và Illinois (4%) [37].

ẢNH HƯỞNG CỦA DI DÂN BẤT HỢP PHÁP ĐỐI VỚI KINH TẾ HOA KỲ

Hiện nay có khoảng 8 triệu di dân bất hợp pháp tham gia lao động, chiếm 5% lực lượng lao động ở Hoa Kỳ [38]. Họ thường làm các công việc không cần kỹ năng hay chỉ cần rất ít kỹ năng, nhưng họ có những ảnh hưởng nhất định đến kinh tế toàn quốc cũng như địa phương.

Đáp Ứng Tình Trạng Thiếu Hụt Lao Động Giản Đơn
Ở Hoa Kỳ, với tỷ lệ tốt nghiệp trung học ngày càng tăng, lao động bản xứ (native-born Americans) có học lực thấp ngày càng hiếm. Từ thập kỷ 1960s đến năm 2000, thành phần người Mỹ bản xứ trong tuổi lao động có học vấn thấp hơn lớp 12 đã giảm từ 52% xuống còn 12% [39]. Kết quả là nguồn lao động không cần kỹ năng từ người bản xứ bị giảm mạnh. Trong khi đó, lao động không cần kỹ năng thật sự là một phần thành quan trọng của nền kinh tế Hoa Kỳ: họ làm các công việc trong xây dựng, sản xuất thực phẩm, lau chùi quét dọn, hay thu hoạch nông phẩm. Lao động bất hợp pháp, vốn có trình độ học vấn thấp, sẵn lòng làm các công việc trên cũng như lấp vào những chỗ thiếu nhân công trong hãng xưởng.
Nói chung, di dân bất hợp pháp có tỷ lệ tham gia lao động cao hơn người bản xứ. Một trong những lý do là vì đại đa số di dân bất hợp pháp ở trong độ tuổi lao động (80%). Ngoài ra, di dân bất hợp pháp trong tuổi lao động, nhất là thành phần nam giới, có tỷ lệ tham gia lao động cao hơn người bản xứ cùng lứa tuổi. Trên 90% nam giới di dân bất hợp pháp ở tuổi lao động có làm việc so với 79% nam giới người bản xứ cùng lứa tuổi, trong khi 61% nữ giới di dân bất hợp pháp ở tuổi lao động có làm việc làm so với 72% phụ nữ bản xứ cùng lứa tuổi [40].

Do tình trạng pháp lý và vì học vấn thấp,di dân bất hợp pháp thường làm các công việc chỉ cần kỹ năng thấp (low-skilled jobs) hay công việc không cần kỹ năng. Ngoài ra, tình trạng bất hợp pháp của họ cũng giới hạn cơ hội nghề nghiệp. Hơn quá nửa (56%) lao động bất hợp pháp tập trung trong lãnh vực dịch vụ (service), giải trí và khách sạn (leasure and hospitality), cũng như xây dựng (construction) trong khi chỉ có 31% lao động bản xứ làm việc trong các lãnh vực này. [41].

Lao động bất hợp pháp chiếm một phần quan trọng ở một số bộ phận trong các kỹ nghệ chính ở Hoa Kỳ. Họ chiếm gần một phần tư (24%) tổng số công nhân cắt cỏ và chăm sóc cây cảnh (mowing and landscaping), gần một phần tư (23%) công nhân làm việc trong các tư gia, 20% công nhân sản xuất nông phẩm (crop production), 20% công nhân trong ngành may mặc và trang sức (apparel manufacturing), 19% công nhân trong lãnh vực lau chùi và giặt ủi (cleaning and laundry), và 19% công nhân bảo trì các toà nhà (building maintenance)[42].

Lao đông bất hợp pháp cũng thường tập trung trong một số công việc nhất định. Thí dụ, họ chiếm một phần ba tổng số thợ lắp tường nhà (drywall installers), gần một phần ba (30%) công nhân ở các nông trại, hơn một phần tư (27%) lao động lợp mái nhà (roofers), một phần tư những người giúp việc nhà và thợ sơn, cũng như gần một phần tư thợ xây nhà (masons) và thợ lót thảm hay làm sàn nhà (carpet and floor installers)[43].

Theo quan điểm kinh tế, đem di dân đến các ngành nghề đang thiếu hụt lao động sẽ đưa đến sự gia tăng về lợi tức của Mỹ, bất kể kỹ năng cao hay thấp của di dân [44]. Trong trường hợp của Hoa Kỳ hiện nay, có nhiều lý do khiến lao động bất hợp pháp đáp ứng nhu cầu lao động hữu hiệu hơn lao động di dân hợp pháp. Hàng năm, Hoa Kỳ cấp môt số chiếu khán nhập cảnh cho lao động kỹ thuật cao (H-1B Visa), cũng như lao động đơn giản thời vụ trong các nông trại (H-2A Visa), cho ngành xây dựng, du lịch hay các hoạt động ngoài nông nghiệp (H-2B Visa). Tuy nhiên, thủ tục hành chánh trong việc xin phép tuyển dụng lao động tạm thời, các giới hạn về ngành nghề, cũng như thời gian dài chờ đợi để được nhận chiếu khán nhập cảnh thường không đáp ứng được nhu cầu cấp thiết về lao động thời vụ trong xây dựng hay nông nghiệp, hay những thay đổi về nhu cầu lao động do các biến động kinh tế gây ra. Thực tế là chiếu khán nhập cảnh cho lao động thời vụ ở Mỹ thường đến sau nhu cầu gia tăng lao động khoảng hai hay ba năm [45]. Lao động bất hợp pháp, vì không phải tuân theo các thủ tục hành chánh, đáp ứng được nhu cầu lao động của các chủ nhân nhanh chóng hơn.

Ngoài ra, các điều kiện áp dụng cho lao động thời vụ khiến lao động di dân chính thức không thể thay đổi công việc một cách dễ dàng trong thời hạn chiếu khán. Họ thường phải làm việc cho chủ nhân đã bảo lãnh họ, mặc dầu người chủ nhân này, vì nhiều lý do, có thể không cần lao động nữa. Trong khi đó, lao động bất hợp pháp không có giao kèo (contract) qui định điều kiện làm việc, mà chỉ có giao ước theo ý muốn của chủ nhân và công nhân. Việc sàng lọc lao động cũng được thực hiện một cách không chính thức. Lao động bất hợp pháp giúp bạn bè và người thân có việc làm ở Mỹ bằng cách thề thốt về phẩm chất của họ. Lao động bất hợp pháp đắp vào những nơi thiếu công nhân bản xứ khi kinh tế bùng nổ, chuyển từ chủ nhân này qua chủ nhân khác cũng như di chuyển đến các vùng khác nhau trong nước Mỹ tùy theo các thay đổi về nhu cầu lao động ở địa phương. Tính không chính thức và linh động tạo ra sự hấp dẫn của lao động bất hợp pháp đối với giới chủ nhân [46].

Ảnh Hưởng Đến Thu Nhập Của Lao Động Bản Xứ
Sự hiện diện của lao động bất hợp pháp đã làm nảy sinh nhiều lo ngại rằng lao động bất hợp pháp tạo sức ép làm hạ thấp lương bổng ở thị trường lao động Hoa Kỳ. Tuy nhiên lao động bất hợp pháp không luôn luôn có ảnh hưởng tiêu cực trên mức thu nhập của lao động bản xứ.

Theo một số nhà kinh tế học chuyên về lãnh vực lao động, lao động bất hợp pháp hạ thấp lương của người Mỹ bản xứ có học vấn thấp, tức là những người có cạnh tranh lao động với di dân bất hợp pháp, từ 0.4% tới 7.4% [47].

Trong khi đó ảnh hưởng của lao động bất hợp pháp lên thu nhập của các thành phần kinh tế khác lại có chiều hướng tích cực. Mức lương thấp trả cho lao động không có kỹ năng làm hạ giá thành hàng hoá và dịch vụ cần nhiều lao động chân tay. Nghiên cứu cho thấy trong hai thập kỷ 1980s và 1990s, giá cả đã giảm xuống cho các dịch vụ dọn dẹp nhà cửa, làm vườn, giữ trẻ, giặt ủi cũng như các dịch vụ cần nhiều lao động chân tay tại các thành phố ở Mỹ có nhiều di dân không có kỹ năng hay kỹ năng thấp. Giá cả hàng hóa và dịch vụ thấp có nghĩa là thu nhập (incomes) có giá trị cao hơn, và hiệu quả tích cực này được thấy rõ nhất ở những nơi có đông di dân [48]. Nghiên cứu ở California, nơi có số lượng di dân cao nhất nước Mỹ, cũng cho thấy lao động bất hợp pháp không kỹ năng ở Hoa Kỳ đã không tạo ra tình trạng thất nghiệp nơi những người bản xứ cùng trình độ. Nhiều người trong số này, do có nhiều cơ hội tự cải thiện hơn lao động bất hợp pháp, đã đi ra khỏi lãnh vực lao động không kỹ năng để tránh cạnh tranh và chuyển sang loại lao động có kỹ năng với thu nhập cao hơn [49].

Ngoài ra, lao động bất hợp pháp lại còn hỗ trợ cho lao động có kỹ năng đế gia tăng sản xuất. Ông tổ của kinh tế tư bản Adam Smith từng lý luận trong tác phẩm “Wealth of Nations” rằng các nền kinh tế sẽ phát triển tốt nhất khi công nhân được chuyên môn hoá và phân công lao động với nhau. Lao động bất hợp pháp làm các công việc lao động chân tay nặng nhọc, dọn dẹp và làm vệ sinh trong xây dựng hay nơi hãng xưởng để các lao động có kỹ năng chuyên chú vào chuyên môn giúp gia tăng sản xuất [50]. Trong vòng gần 20 năm (từ 1990 đến 2007), những công việc hỗ trợ của lao động bất hợp pháp giúp gia tăng lương của lao động hợp pháp lên 10% [51]

ẢNH HƯỞNG CỦA DI DÂN BẤT HỢP PHÁP ĐẾN KHU VỰC CÔNG

Sống ở Hoa Kỳ, di dân bất hợp pháp có ít nhiều ảnh hưởng đến khu vực công do xử dụng các tiện ích công cộng (đường xá, cầu cống, trường học cho con em, bệnh viện, cũng như sự bảo vệ an ninh trật tự của cảnh sát). Di dân bất hợp pháp cũng ảnh hưởng đến ngân sách của chính phủ qua việc đóng thuế. Theo Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội (Congressional Budget Office), từ 50% đến 75% di dân bất hợp pháp có đóng thuế liên bang, tiểu bang và địa phương [52]. Tuy nhiên có sự khác biệt trong ảnh hưởng của di dân bất hợp pháp lên khu vực công ở ba cấp liên bang, tiểu bang, và địa phương.

Ảnh Hưởng Đến Ngân Sách Liên Bang
Ngân sách liên bang hầu như được lợi từ di dân bất hợp pháp vì những người này đóng góp nhiều vào ngân sách liên bang nhưng nhận được rất ít phúc lợi do liên bang quản lý. Cơ Quan Thuế Vụ Hoa Kỳ (Internal Revenue Service, IRS) ước tính hàng năm có khoảng 6 triệu di dân bất hợp pháp đóng thuế [53]. Mặc dù không có số xã hội (social security number, vốn cũng dùng làm căn cước về thuế hay tax identification), nhiều lao động bất hợp pháp khai và đóng thuế bằng cách xử dụng “Số Căn Cước Cá Nhân Của Người Đóng Thuế” (Individual Taxpayer Identification Number, ITIN). Nhận định rằng có nhiều người làm việc ở Mỹ nhưng không có giấy tờ hợp lệ, IRS thành lập ITIN vào năm 1995 để những người này có thể khai và đóng thuế trên các khoản thu nhập của họ (IRS không chia sẻ thông tin về người xử dụng ITIN với cơ quan di trú) [54]. Những người xin và xử dụng ITIN để đóng thuế hy vọng rằng một ngày nào đó nếu có chương trình hợp thứ hoá di dân (như đã xảy ra vào năm 1986) thì họ đã có “hồ sơ” (record) chính thức về việc làm và đóng thuế ở Mỹ. Trong năm 2015, hơn 4 triệu người xử dụng ITIN đã đóng 23 tỷ mỹ kim thuế, trong đó có gần 6 tỷ mỹ kim là thuế từ tiền lương (payroll tax) và thuế bảo hiểm y tế (medicare tax) [55].

Nhiều lao động bất hợp pháp không xử dụng ITIN nhưng vẫn đóng thuế. Để thỏa mãn đòi hỏi về số xã hội khi đi xin việc, nhiều di dân bất hợp pháp xử dụng số xã hội giả, và chủ nhân các cơ sở nơi họ làm việc dùng những số xã hội giả này để giữ lại phần thuế từ tiền lương và nộp cho liên bang và tiểu bang (ở những tiểu bang có thu thuế lợi tức cá nhân). Cơ Quan Quản Lý An Sinh Xã Hội (Social Security Administration, SSA) ước tính khoảng gần 2 triệu di dân bất hợp pháp làm việc và xử dụng số xã hội không khớp với tên của họ [56].

Mặc dù đóng góp hằng năm nhiều tỷ tiền thuế cho liên bang, hầu hết di dân bất hợp pháp, do tình trạng pháp lý của họ, không được nhận lợi ích do chính quyền liên bang cung cấp qua các chương trình an sinh xã hội (social security), bảo hiểm y tế (Medicare, trừ trường hợp cấp cứu), trợ cấp thực phẩm (food stamps), và trợ cấp tạm thời cho các gia đình khó khăn (Temporary Assistance for Needy Families). SAA ước tính trong năm 2010, Quỹ An Sinh Xã Hội (Social Security Trust Fund) thu được 13 tỷ mỹ kim thuế an sinh xã hội đóng góp từ tiền lương của di dân bất hợp pháp, nhưng chỉ chi ra có 1 tỷ mỹ kim cho một số di dân bất hợp pháp trên 62 tuổi. Trong nhiều năm, ước tính là lao động bất hợp pháp đã đóng góp tới 300 tỷ mỹ kim vào Quỹ An Sinh Xã Hội, khoảng 10 phần trăm của quỹ này [57]. Số tiền thặng dư tất nhiên được dùng để hỗ trợ cho người Mỹ cao niên bản xứ hay di dân hợp pháp.

Ảnh Hưởng Đến Ngân Sách Tiểu Bang và Địa Phương
Thu nhập của di dân bất hợp pháp và tiền thuế họ đóng cũng như các dịch vụ và tiện ích họ nhận được cũng ảnh hưởng đến ngân sách tiểu bang và địa phương. Phần lớn nguồn thu của tiểu bang đến từ thuế tiêu thụ (sale tax), thuế doanh nghiệp và thuế lợi tức cá nhân (chỉ có ở một số tiểu bang). Nguồn thu của địa phương phần lớn đến từ thuế bất động sản (property tax) và thuế tiêu thụ [58].

Theo báo cáo năm 2017 của Institute of Taxtion and Economic Policy, di dân bất hợp pháp một năm đóng gần 12 tỷ mỹ kim tiền thuế các loại cho ngân sách tiểu bang và địa phương (tính trung bình khoảng 8% thu nhập cá nhân) [59]. Tuy nhiên, phần đóng góp của di dân bất hợp pháp không bù lại được các khoản chi cho họ từ tiểu bang và địa phương vì đóng góp của họ tương đối ít (chi tiêu ít, nhà ở giá trị thấp) hơn dân bản xứ và các nhóm di dân hợp pháp do họ có mức thu nhập thấp [60]. Một nghiên cứu vào cuối thập niên 1990s cho thấy di dân bất hợp pháp ở tiểu bang New York đóng khoảng 15% tiền lương cho thuế liên bang, tiểu bang và địa phương trong khi các nhóm di dân khác đóng khoảng 21% đến 31% tiền lương của họ [61].

Trong khi đó, tiểu bang phải gánh chịu, mà ít có cách né tránh, các chi phí nảy sinh từ việc cung cấp các dịch vụ tiện ích cho di dân bất hợp pháp, trong đó có giáo dục và y tế. Vì giáo dục được coi là một nhân quyền ở Mỹ, các trẻ em di dân bất hợp pháp đều được theo học ở các trường phổ thông công lập. Ngoài ra, nhiều trẻ em và thiếu niên (và cả thanh niên) trong các gia đình di dân bất hợp pháp do được sinh ra ở Mỹ nên là công dân Mỹ và đương nhiên được hưởng nền giáo dục công lập, kể cả đại học.

Những gia đình đình di dân bất hợp pháp thường không có bảo hiểm y tế. Do đó, hầu hết di dân bất hợp pháp dựa vào các phòng cấp cứu hay bệnh viện công để điều trị các bệnh thông thường hay để giải quyết các vấn đề sức khoẻ của họ [62]. Ước tính chi phí y tế cho di dân bất hợp pháp vào khoảng từ 6 tỷ tới 10 tỷ mỹ kim mỗi năm. Tuy nhiên con số này chỉ chiếm 1.5% tổng số chi phí y tế cho toàn quốc [63].

Di d
           Comentario en #LaPupilaTv: El cine y las ideas de Costa Gavras (video) por Tocororo       Cache   Translate Page      
Magnifico post #La PupilaTv sobre el director de cine griego Costa Gravas. Haciendo algún apunte sobre el contenido del video, me tomo la opción de una breve introducción sobre la Grecia en la que el padre de Costa Gravas vivió y participó. Los datos son recogidos del libro imprescindible de Daniel Ganser sobre los ejércitos secretos de la OTAN, también es igualmente imprescindible el libro de Paul Williams para entender la trama organizada por la CIA que organizó la mayor red terrorista de la historia, los nazis, la mafia, el narcotráfico y el Vaticano En 1967, el imperio forajido USA preparo el derrocamiento del gobierno legítimo y mayoritario de Grecia por una camarilla militar extremadamente minoritaria para mantener así el orden liberal. Pero el objetivo USA no era impedir que Grecia pasara a la órbita soviética sino conservar el control de los Balcanes. Y con tal de alcanzar ese fin organizó un golpe de Estado que demuestra lo que el régimen forajido imperialista USA a 90 millas, entiende por "democracia" En Grecia, al igual que en Italia y Francia, los movimientos de resistencia contra la ocupación fascista estaban dominados por la presencia de los comunistas. El Ejército Popular de Liberación (ELAS, siglas en griego) se había fundado por iniciativa del Partido Comunista Griego (KKE) unos meses después de la invasión alemana. En sus filas combatían partisanos provenientes de todas las sensibilidades de izquierda, mujeres y también eclesiásticos, entre los que se hallaban incluso algunos arzobispos. Los comunistas dominaban también el EAM, ala política del ELAS. De los 7 millones de habitantes que contaba Grecia en aquella época, 2 millones eran miembros del EAM y 50 000 eran combatientes activos del ELAS. El ELAS era el enemigo número 1 de los nazis y su objetivo era, ante todo, recuperar el control del país. En la realización de sus operaciones el ELAS contaba con el respaldo del SOE (Special Operations Executive) británico cuyos oficiales aportaban sus consejos a los miembros de la resistencia griega en el terreno y les proporcionaban armas y municiones. Numerosas amistades surgieron en aquel entonces entre los combatientes del ELAS y los agentes de enlace del SOE. Winston Churchill decidió, en marzo de 1943, suspender el respaldo al ELAS por temor a que, después de la derrota del Eje, Grecia quedara bajo el control de los comunistas. En octubre de 1943, Churchill envió secretamente su ministro de Relaciones Exteriores, Anthony Eden, a ver a Stalin para sellar los Balcanes. El acuerdo, de Yalta, facilito Grecia a estadounidenses y británicos. Para reducir la influencia de los comunistas y de los socialistas griegos, Londres preveía reinstalar en el poder al ex rey de Grecia, quien dirigiría el país con ayuda de un gobierno conservador. Pero el soberano no era precisamente popular en Grecia, esencialmente porque había optado por la colaboración con el dictador fascista Metaxas. Bajo la inspiración de Hitler y de Mussolini, Metaxas había instaurado, a finales de los años 1930, el saludo fascista –brazo derecho extendido hacia delante– y una policía secreta particularmente brutal. A pesar de ello, Londres proseguía su política de respaldo a los conservadores y, en octubre de 1943.. El cambio de actitud de los británicos fue una verdadera sorpresa para los miembros del ELAS, quienes se convirtieron a partir de entonces en blanco de verdaderas cacerías humanas por parte de ex colaboradores pronazis y de las unidades especiales de la extrema derecha respaldadas por los británicos –como los Grupos X del soldado chipriota George Grivas. Churchill, quien observaba el terreno a distancia, notó sin embargo que los Grupos X, incapaces de lograr la incorporación popular, no llegaban a más de 600 miembros mientras que el ELAS seguía siendo la principal fuerza de guerrilla en el país. Fue en ese contexto que el primer ministro británico decidió, a fines de 1944, tomar medidas adicionales para impedir que los comunistas griegos llegasen al poder. Ordenó entonces la creación en Grecia de un nuevo ejército secreto de extrema derecha. Como escribió el periodista Peter Murtagh: «dentro del ejército griego se creó una nueva unidad a la que se llamó Brigada Montañesa Griega, Fuerza de Intervención Helénica o LOK, según su acrónimo en griego (Lochos Oreinon Katadromon)». Concebida como un arma contra comunistas y socialistas, aquella unidad estaba vedada a «todos aquellos cuya sensibilidad política oscilaba entre el conservadurismo moderado y la verdadera izquierda. Bajo la supervisión de los oficiales británicos que aplicaban las órdenes expresas de Churchill, la unidad se creó con monárquicos y antirrepublicanos.» El mariscal Alexandre Papagos fue seleccionado para ser el primer director de la LOK y, con el apoyo de los británicos, comenzó a reclutar militantes de extrema derecha y a combatir contra el ELAS [4]. Mientras este Ejército de Liberación Popular se veía obligado a luchar simultáneamente contra el ocupante nazi y también contra la Fuerza de Intervención Helénica, Churchill temía el escándalo que podía estallar si la población británica llegaba a saber que Londres estaba apoyando en secreto a los fascistas que luchaban contra los comunistas griegos. En agosto de 1944, Churchill ordenó por lo tanto a la BBC no hacer «ninguna mención de ningún tipo» del ELAS cuando se hablara de la liberación de Grecia [5]. Pero, semanas más tarde, la resistencia griega logró finalmente vencer al ocupante alemán y Hitler se vio obligado a retirar sus tropas del país. Winston Churchill exigió de inmediato que la resistencia entregara las armas, cosa que el ELAS estaba dispuesto a aceptar a condición de que su último enemigo –la LOK– hiciese lo mismo. Al negarse Gran Bretaña a que el ejército secreto entregara sus armas, el EAM organizó en Atenas una gran manifestación democrática para denunciar la injerencia británica en los asuntos políticos de la Grecia de postguerra. La manifestación tuvo lugar el 3 de diciembre de 1944, o sea apenas 6 semanas después de la retirada de las tropas alemanas de ocupación. Los organizadores de la manifestación habían dejado bien en claro su intención de oponerse a los británicos por medios pacíficos ya que la marcha debía dar paso al inicio de una huelga general. Poco después de las 11 de la mañana, un grupo de entre 200 y 600 manifestantes avanzó hacia la Plaza Syntagma, frente a la sede del Parlamento. Al pequeño grupo, que se componía en parte de mujeres y niños reunidos en un ambiente festivo, debía unirse una multitud de 60 000 personas que se había retrasado por causa de una serie de barreras policiales. En momentos en que unos pocos cientos de personas avanzaban hacia la plaza surgió a su paso una hilera de hombres armados conformada por policías y milicianos, entre los que se hallaban al parecer miembros de la LOK. Soldados británicos y policías armados con metralletas habían tomado posiciones sobre los techos de los edificios vecinos. La tensión era evidente. Se dio orden de «dispararle a esos sarnosos» y la manifestación pacífica se convirtió de pronto en un baño de sangre. Una lluvia de balas cayó sobre los manifestantes, que se dispersaron en todas direcciones. Según testigos, la balacera duró cerca de una hora. Murieron 25 manifestantes, entre ellos un niño de 6 años, y 148 resultaron heridos. Minutos después llegó al lugar el cortejo principal. En una sorprendente muestra de serenidad, los 60 000 manifestantes se reunieron solemnemente alrededor de los cuerpos de sus compañeros asesinados. Las pancartas, empapadas con la sangre de los muertos, exigían el fin de la injerencia británica en los asuntos de Grecia. Numerosos manifestantes agitaban banderas griegas y estadounidenses, otros enarbolaban la bandera roja del socialismo. Raros eran los que aún levantaban la bandera británica. Después de aquella demostración de fuerza, los británicos restauraron la monarquía en Grecia y lograron que el ELAS entregara las armas a cambio de una promesa de elecciones nacionales democráticas, que se realizaron en marzo de 1946. Al tomar el Partido Comunista Griego y la centroizquierda la desacertada decisión de boicotear las elecciones, como protesta contra la ocupación británica de su país, la derecha obtuvo una incuestionable victoria. El país vivió a partir de entonces bajo una sucesión de gobiernos títeres de derecha a las órdenes de Londres. Convencido de que Grecia caería fatalmente bajo la autoridad brutal de Stalin si la izquierda griega llegaba al poder, el gobierno siguió ordenando el arresto de los miembros del EAM, muchos de los cuales fueron torturados en los campos de prisioneros de triste recordación, que se construyeron en las islas griegas. Y ahora aparece en escena el régimen forajido imperial USA, aporto una breve reseña pero en caso de querer completar todo el pasaje griego se puede encontrar en el capítulo de Daniel Genser. Por cierto, Grecia se ha negado a reconocer ese presidente de guiñol, virtual e inexistente de Guaido "Guaidito" , ha sido una brecha junto con Italia en la sumida y vasalla UE a los designios del régimen forajido imperial USA dirigido actualmente por su presidente Trump. En 1945, la mayoría de los Estados celebraron el fin de la Segunda Guerra Mundial y, para evitar la repetición de aquel trágico conflicto, fundaron la Organización de Naciones Unidas. Pero en Grecia proseguía la lucha y se inició la guerra fría. A fuerza de frustración, una fracción de la izquierda griega decidió retomar las armas y, en el otoño de 1946, emprendió una guerra civil contra los británicos y la derecha local. Extenuado por la Segunda Guerra Mundial, el Reino Unido ya no era capaz de garantizar el control de Grecia y a principios de 1947 pidió por lo tanto ayuda a Estados Unidos. Los responsables de Washington sabían perfectamente que su nuevo “gobierno-cliente” era tan venal y negligente en materia de derechos humanos que hasta los más fervientes anticomunistas estadounidenses estaban escandalizados». Sin embargo, como la Yugoslavia comunista proporcionaba armas a la izquierda griega y dado que Grecia parecía a punto de caer en el comunismo, el presidente Truman logró, exponiendo su famosa doctrina, convencer al Congreso de que era necesario intervenir en Grecia de forma oficial. Grecia se convirtió así en el primer país invadido por Estados Unidos en el marco de su política de lucha mundial contra el comunismo. Durante las siguientes décadas, Washington utilizó el ejemplo griego para justificar sus invasiones declaradas o clandestinas en Corea, Guatemala, Irán, Cuba, Cambodia, Panamá y en tantos otros países. Ahora mismo estamos viviendo en pleno desarrollo, actuar el régimen forajido imperial USA con todo el arsenal de que dispone, nuevas tecnologías etc.. para destruir la Rep. Bolivariana de Venezuela.
          Comment on Elliott Abrams: An Unequivocal Sign Trump Is Preparing a Baptism in Venezuelan Blood by ANDRES R TORRES      Cache   Translate Page      
Let's stop all illegal international actions first: 1.) Remove EL BLOQUEO . That's an act of countries at war. There is no war. 2.) Stop embargo on Venezuela's oil sales. The money belongs to the people of Venezuela for their natural resources, not to Washington or self-proclaimed presidents. 3.) Stop freezing Venezuela's access to its gold deposits in foreign banks. Again the owner is the people of Venezuela. 4.) Stop threatening completely unjustified, immoral invasions. 5.) Stop phony recognitions and so-called relations of state with U.S. puppets who ability to govern. 6.) Boulton, Pompeo, Trump--no one--has the right to give EXXON or CHEVRON Venezuela's oil. 7.) STOP the phony, pecuniary gestures of humanitarian aid that is little more than an insult compared to the tens of billions of Dollars that the US and England are stealing from Venezuela. The town of Cucuta, Colombia--poverty and unemployment rates many times higher than Venezuela's, could use a couple of millions of dollars, as could Guatemala, Honduras, El Salvador, Nicaragua, and our own Puerto Rico where we have left an indelible, permanent trail of the FACE OF UAS HUMAN RIGHTS PROTECTION AND DEMOCRACY. Don't expect us to want to do better for Venezolanos that what we have done for the Iraqis, Libyans, Egyptians, Palestinians, Syrians, Chilenos, etc., etc. The only salvation for Venezuela is to resist to save its sovereignty, its rights to its resources and the determination of its own future.
          Veracruz: Trasciende SECUESTRO y tortura de Fotoperiodista Americano en Cordoba por presuntos Policias o grupo delincuencia. a su amigo lo violaron      Cache   Translate Page      

Veracruz.- Un fotógrafo norteamericano, John Sevigny ha publicado en el portal www.medium.com que el pasado 8 de Enero fue secuestrado por sujetos armados en Córdoba –no sabe si policías municipales o estatales o miembros de un grupo delincuencial-, y que estuvo detenido casi 20 días en un lugar que no ha identificado, pero donde fue golpeado y torturado, mientras a un amigo que también fue detenido con él, asegura “fue violado en grupo durante dos días”. 

El fotoperiodista, que antes de convertirse en free lance laboró en diarios de Texas y Miami, Florida, y para la agencia Associated Press en Monterrey, Nuevo León, dice que el pasado ocho de Enero fue sacado violentamente de la casa de un amigo en Córdoba, en lo que dice fue “un caso de identidad errónea”, como le dijeron quienes le detuvieron, por lo que en él persiste la idea de que o fueron policías locales o del Estado, o bien expolicías que ahora trabajan para un grupo fuera de ley, pues inicialmente fue interrogado sobre su presunta participación en el asesinato de un hombre identificado como “Carlos”. 

Luego, fue acusado de vender drogas en Córdoba, y cuando fue detenido en la casa de su amigo, quienes lo hicieron revisaron todo y además “nos robaron todo”. 

Sevigny dice que fue detenido por cuatro hombres armados “que miraban y actuaban sospechosamente como policías, entrando por las puertas delanteras y traseras”, y lo llevaron a un auto sedán y de allí a otro lugar donde estuvieron detenidos esos casi 20 días y “no dormimos ni comimos, no se nos permitió pararnos, caminar o hacer preguntas”. 

Cuando fueron dejados en libertad “no hubo disculpas por parte de esos hombres”. Días después logró salir de México luego de acudir en la capital del País a la embajada de Estados Unidos, donde se identificó como ciudadano de esa Nación, en tanto que su amigo, con el que fue secuestrado “está oculto lejos de Veracruz, pues no tiene visa y no puede llegar a los Estados Unidos”. 

Debe recordarse que al final de 2018, el 31 de diciembre, elementos de la Fuerza Civil detuvieron en la carretera Santa Rosa-Arroyo de Piedra, en la comunidad Santa Rosa, municipio de Actopan, a Abraham Rosado Zárate, que aunque oriundo de este municipio tiene ciudadanía norteamericana porque vive en California desde hace años, y con él a Paul Sergio Reyes Rodríguez, José Aniceto Rosado Zarate, David Rosado, Abraham Rosado junior; Israel Kevin Cruz y Héctor Márquez Rosado, quienes acusaron que los policías los detuvieron y golpearon acusándolos de portación de armas de fuego y llevar drogas, por los que estuvieron detenidos casi 48 horas hasta que familiares del primero, que vive en Santa Rosa, se pusieron en contacto con familiares en California y estos denunciaron los hechos a autoridades norteamericanas que intervinieron por medio de su embajada en México y lograron que se les liberara. 

Con las reservas del caso, podría haber ocurrido algo similar en el caso de John Sevigny, quien en los últimos años ha desarrollado una buena parte de su trabajo en México, Guatemala y El Salvador, a los que considera “tres de los países más peligrosos del mundo”…

          Casa en alquiler en Guatemala      Cache   Translate Page      
4286
Zona 1 Escuintla. Terreno plano con una leve inclinacion, muy bien ubicado, cerca de Palza Palmeras, sobre calle principal. Fren te de mas de 40 metros.Precio: US$ 4,286.00Para ver fotografías ingresar al link:...
Fri, 08 Feb 2019 09:14:57 -0500
          Descubren ciudad Maya en la frontera entre México y Guatemala      Cache   Translate Page      
Por Hispan Tv Un grupo de arquéologos ha descubierto una ciudad antigua Maya en el departamento de Petén en las zonas fronterizas entre México y Guatemala. Todo un hallazgo ha sido el que realizó un grupo de investigadores debajo de la frondosa selva de Petén en la frontera entre México, Guatemala y Belice, donde encontraron una extensión […]
          Amnesties: Three Disparate Contexts, Similar Goals?      Cache   Translate Page      
This week has seen news of potential use of amnesty laws in three countries – the Central African Republic, Guatemala, and Venezuela. Here, nuances are important to highlight. In CAR, with the peace agreement under wraps initially, early news reports indicated the push for a ‘blanket’ amnesty, i.e. exemption from international crimes, including crimes against humanity and war crimes. Other...
          Patrulla Fronteriza detiene a más de 300 migrantes en Arizona      Cache   Translate Page      

La Prensa

Arizona, Estados Unidos.

Agentes de la Patrulla Fronteriza de Estados Unidos arrestaron a 326 centroamericanos indocumentados, entre ellos 150 menores de edad, en el sector de Tucson, Arizona, informó la agencia en un comunicado divulgado este fin de semana.

Los indocumentados, originarios de Guatemala, Nicaragua, El Salvador y Honduras, fue descubierto por un helicóptero de la Oficina de Aduanas y Protección Fronteriza (CBP) que sobrevolaba la zona tras divisar una fogata a través de una cámara de vigilancia en la frontera.

El grupo de indocumentados estaba integrado principalmente por familias, incluyendo 150 menores.

<amp-twitter width="375" height="472" layout="responsive" data-tweetid="1093942781268107265"></amp-twitter>Un niño de 5 años fue hospitalizado tras ser diagnosticado con varicela y otra menor recibió atención médica por una infección.

Ayer, las autoridades estadounidenses detuvieron a otros 290 centroamericanos que entraron sin autorización a ese país en una zona remota del suroeste de Nuevo México, aumentando a más de 600 los detenidos en apenas dos días en esos dos estados fronterizos.

Vea: Migrantes de caravana solicitan asilo en México tras militarización de la fronteraLos agentes trasladaron al grupo a un centro de detención para iniciar con los trámites de deportación inmediata.

El cruce de inmigrantes en la frontera sur de EEUU se ha disparado desde septiembre pasado, llevando al presidente estadounidense, Donald Trump, a redoblar su ofensiva migratoria exigiendo 5,700 millones de dólares para construir un muro en la frontera.


          Válasz erre: Twitter-en :)      Cache   Translate Page      
http://medioteca.com.ar/blogs/post/30957 http://www.libertyxchange.com/blogs/post/116038 http://bricolocal.com/profiles/blogs/buy-ivexterm-3mg-online-where-to-buy-ivexterm-with-ivermectin http://recampus.ning.com/profiles/blogs/farmacia-en-linea-donde-comprar-generico-alopurinol-con-seguridad http://www.godry.co.uk/profiles/blogs/trazodone-25mg-livraison-rapide-prix-trazodone-100mg-pharmacie http://weebattledotcom.ning.com/profiles/blogs/onde-comprar-dulcolax-5mg-en-l-nea-estados-unidos-comprar http://millionairex3.ning.com/profiles/blogs/olanzapina-comprar-en-farmacia-online-certificada-honduras http://jaktlumaczyc.pl/75146/bon-plan-achat-toprol-xl-100-mg-toprol-xl-on-line-france http://153.126.169.73/GaijinConcierge/index.php?qa=24549&qa_1=sigondan-sigondan-without-prescription http://facebookhitlist.com/profiles/blogs/site-fiable-pour-achat-driptane-oxybutynin-oxybutynin-sur http://jawbite.ning.com/profiles/blogs/toprol-xl-25-mg-comprar-sin-receta-urgente-bolivia http://usguide101.com/qa/index.php?qa=1169193&qa_1=meilleur-achater-triamcinolone-triamcinolone-ordonnance http://thecorner.ning.com/profiles/blogs/c-mo-realizar-un-pedido-quetiapine-sin-receta-con-seguridad http://showmeanswer.com/index.php?qa=47198&qa_1=comprar-generico-venlafaxine-rep%C3%BAblica-guatemala-venlafaxine
          How Canada's Chrystia Freeland organized Trump's coup in Venezuela      Cache   Translate Page      
On Monday, February 5th, Canadian Foreign Minister Chrystia Freeland announced that the 14 countries of the Lima Group - who had actually formed themselves under her direction into this new group on 8 August 2017 in order to overthrow and replace Venezuela's current President Nicholas Maduro - have now been joined (though she didn't say to what extent) by the EU, and by 8 other individual countries. She stated: "Today, we have been joined by our Lima Group partners, from Argentina, Brazil, Chile, Colombia, Costa Rica, Guatemala, Guyana, Honduras, Panama, Paraguay, Peru, and Saint Lucia. We have also been joined in our conversations with our partners from other countries, for this Lima Group ministerial meeting. These include Ecuador, the European Union, France, Germany, the Netherlands, Portugal, Spain, the United Kingdom, and the United States." She, along with US President Donald Trump, had, all along, been the actual leaders of this international diplomatic effort, to violate...
          CNI: novos acordos comerciais poderiam ser mais vantajosos ao Brasil      Cache   Translate Page      

O governo brasileiro negocia atualmente pelo menos quatro importantes acordos de livre comércio, entre eles entre o Mercosul e a União Europeia, considerado o mais aguardado. Levantamento inédito da Confederação Nacional da Indústria (CNI) mostra que mais produtos brasileiros poderiam ser beneficiados se o país tivesse acordos com economias onde ainda não há nenhuma negociação em andamento. É o caso, por exemplo, dos Estados Unidos (EUA). Segundo a entidade, há oportunidades em grupos de produtos de setores como alimentos, químicos, veículos automotores, madeira, couro e calçados. Há vantagens em potencial também com a África do Sul e com países da América Central que fazem parte bloco regional Sistema de Integração Centro-Americana (Sica), formado por Belize, Costa Rica, El Salvador, Guatemala, Honduras, Nicarágua, Panamá e República Dominicana. Ao todo, 134 grupos de produtos poderiam ser beneficiados. 

Nas economias com as quais o Brasil negocia diretamente, como Canadá, Coreia do Sul e a Associação Europeia de Comércio Livre (EFTA) - formada por Suíça, Noruega, Islândia e Liechtenstein -, há oportunidades, mas elas são bem menores. Para chegar a esse resultado, a CNI cruzou os dados de sete estudos que tratam das oportunidades para as exportações brasileiras, com as tarifas cobradas dos produtos nacionais que poderiam ser reduzidas ou zeradas em um acordo comercial.

"Não é que deve haver uma reorientação das atuações negociações, mas é preciso abrir novas negociações de acordos comerciais, porque o estudo mostra que temos mais oportunidades com países com os quais ainda não estamos negociando", explica Diego Bonomo, gerente executivo de Assuntos Internacionais da CNI. Para se ter uma ideia, dos 134 grupos de produtos brasileiros exportados para os EUA, 70 enfrentam altas tarifas de importação, como o imposto cobrado sobre fumo (77,8%), veículos (25%), carne bovina (10,9%), partes de calçados (9,%) e polietileno (6,5%). No caso EFTA, bloco com o qual o Brasil já negocia um acordo, o número de produtos que enfrentam tarifas de importação é menor, cerca de 39. 

"Mais negociações em andamento fazem com que os países queiram competir entre si pelo acesso preferencial ao mercado brasileiro. Você não cria nenhum estímulo para o europeu fechar uma negociação, por exemplo, se ele não se sente ameaçado por outro país, como os EUA e o Japão, que também poderiam estar negociando com o Brasil. É o que as grandes potências fazem, elas estabelecem essa dinâmica de negociar vários acordos ao mesmo tempo", argumenta Bonomo, da CNI.

Prioridade 

A principal região do mundo a ser explorada pelo país, defende Diego Bonomo, são as Américas, onde o Brasil mantém acordos apenas com os vizinhos mais próximos. "Praticamente existe uma área de livre comércio na América do Sul, onde o Brasil tem acordos com praticamente todos os países, mas não há nenhum acordo com a América Central nem com os três da América do Norte (México, EUA e Canadá). É a região onde a indústria brasileira tem mais oportunidades no momento", afirma.

No caso da América Central, um acordo do Brasil com o Sica poderia reduzir ou eliminar barreiras tarifárias para 80 produtos brasileiros, que enfrentam altos impostos, como móveis de madeira (15%), açúcar de cana (144%), couros (15%), ladrilhos de cerâmica (10%) e papel (7,3%). Trata-se de uma região com oportunidades maiores do que a Coreia do Sul, país que atualmente negocia um acordo com o Brasil, mas onde um número menor de 26 grupos de produtos enfrentam tarifas de importação.

Alternativas

Fora das Américas, um país com grande potencial para a indústria brasileira seria a África do Sul, maior economia do Continente Africano. "Nosso acordo com eles é muito pequeno. Sabemos que eles têm receio de negociar com o Brasil por causa da competitividade na nossa agricultura e da indústria, mas um acordo seria a primeira âncora mais forte no continente, onde o Brasil só tem acordo com o Egito". Para contornar a resistência de países emergentes, como a África do Sul e o México, Diego Bonomo sugere a possibilidade de acordos que englobem uma gama maior de produtos. "Não precisa ser necessariamente um acordo de livre comércio, podendo deixar setores mais sensíveis de fora, mas é possível ampliar bastante as oportunidades", ressalta. 

No caso do Japão, de 50 grupos de produtos brasileiros, em 21 deles o exportador enfrenta tarifas de importação. Exemplos de produtos e o percentual do imposto de importação cobrado são: carne suína (48,3%), couros (14%), álcool etílico (8%), ácido glutâmico e seus sais (5,2%) e ferroligas (2,5%). Bonomo acredita que o país asiático, um das economias mais desenvolvidas do mundo, estaria mais aberta a negociar com o novo governo brasileiro. "O Japão é muito defensivo na questão agrícola, nem tanto com o Brasil, mas com outros países sul-americanos, principalmente por causa da exportação do arroz, produto que tem valor cultural forte para eles e por isso sofre barreiras de importação. Mas o governo brasileiro já sinalizou que quer e o Japão está interessado em se aproximar do governo", avalia. 

Canadá e União Europeia

O acordo com a União Europeia já está concluído em 95%, mas ainda depende de um movimento do bloco europeu em torno de uma oferta agrícola mais favorável para os países do Mercosul, afirma Diego Bonomo. "Se o acordo com a União Europeia avançar, com o EFTA também avança".  

Em curto prazo, no entanto, o acordo que tem mais chance de sair seria com o Canadá. Ao menos 17 grupos poderiam ser beneficiados com esse acordo, como trigo, produtos de carne, calçados, lápis e automóveis. "Eu acho que o Canadá seria um bom acordo para fechar este ano, porque seria o primeiro acordo com uma economia desenvolvida e uma sinalização para a União Europeia, para deslanchar de vez", conclui.


          El hombre elegido por Trump para llevar la “democracia” a Venezuela se pasó la vida aplastando la democracia      Cache   Translate Page      

El 11 de diciembre de 1981, en El Salvador, una unidad militar salvadoreña creada y entrenada por el Ejército de los Estados Unidos comenzó a asesinar a todas las personas que encontró en una aldea remota llamada El Mozote. Antes de matar a las mujeres y las niñas, los soldados las violaban repetidamente, incluyendo algunas de apenas 10 años de edad, siendo  sus preferidas las de 12 años. Un testigo describió a un soldado tirando a un niño de 3 años hacia arriba y ensartándolo con su bayoneta. El número final de muertos fue de más de 800 personas.

Al día siguiente, 12 de diciembre, fue la primera jornada de trabajo para Elliott Abrams como secretario de Estado adjunto para los derechos humanos y asuntos humanitarios en el gobierno de Reagan. Abrams entró en acción, ayudando a encubrir la masacre. En declaraciones al Senado, Abrams dijo que las noticias sobre lo que había ocurrido “no tenían credibilidad” y que todo estaba siendo “significativamente mal utilizado” como propaganda por parte de guerrilleros antigubernamentales.

El pasado viernes, el secretario de Estado Mike Pompeo nombró a Abrams como enviado especial de Estados Unidos a Venezuela. Según Pompeo, Abrams “será responsable de todas las cosas relacionadas con nuestros esfuerzos para restaurar la democracia” en la nación rica en petróleo.

La elección de Abrams envía un mensaje claro a Venezuela y al mundo: el gobierno Trump pretende brutalizar a Venezuela, al mismo tiempo que produce un flujo de discursos obsequiosos sobre el amor de Estados Unidos por la democracia y los derechos humanos. Combinar estos dos factores -la brutalidad y la magnanimidad- es la principal competencia de Abrams.

Elliott Abrams, esquerda, escuta o Secretário de Estado Mike Pompeo falar sobre a Venezuela no Departamento de Estado, em Washington, D.C., em 25 de janeiro de 2019.

Elliott Abrams, izquierda, escucha al Secretario de Estado Mike Pompeo hablar sobre Venezuela en el Departamento de Estado, en Washington, D.C., el 25 de enero de 2019.

Anteriormente, Abrams sirvió en una infinidad de funciones en los gobiernos de Ronald Reagan y George W. Bush, muchas veces con títulos que ponen el  foco en la “moralidad”. Primero, fue secretario de Estado adjunto para asuntos de organización internacional (en 1981); después, ocupó el cargo de “derechos humanos” del departamento de Estado mencionado anteriormente (de 1981 a 1985); secretario de Estado adjunto para asuntos interamericanos (de 1985 a 1989); director general de democracia, derechos humanos y operaciones internacionales del Consejo de Seguridad Nacional (de 2001 a 2005); y, finalmente, consultor adjunto de seguridad nacional de Bush para la estrategia de la democracia global (de 2005 a 2009).

En esas posiciones, Abrams participó en muchos de los actos más siniestros de la política exterior norteamericana de los últimos 40 años, siempre proclamando cuánto le importaba a los extranjeros que él y sus amigos estaban asesinando. En retrospectiva, es inquietante ver cómo Abrams casi siempre estuvo presente cuando las acciones de EEUU eran más sórdidas.

Abrams, graduado del Harvard College y de la Harvard Law School, se unió a la administración Reagan en 1981, a los 33 años. Luego recibió una promoción debido a un golpe de suerte: Reagan quería nombrar a Ernest Lefever como secretario de Estado adjunto para los derechos humanos y asuntos humanitarios, pero el nombramiento de Lefever encalló cuando dos de sus hermanos revelaron que él creía que los afroamericanos eran “Inferiores, intelectualmente hablando”. Un Reagan decepcionado fue obligado a recurrir a Abrams como segunda opción.

Una preocupación central de la administración Reagan en la época era América Central, en particular, las cuatro naciones adyacentes de Guatemala, El Salvador, Honduras y Nicaragua. Todas habían sido dominadas desde su fundación por minúsculas elites blancas y crueles, con un siglo de ayuda de las intervenciones de EEUU. En cada uno de esos países, las familias dominantes veían a los demás habitantes de su sociedad como animales de forma humana, que podían ser usados ​​o muertos, según sea necesario.

Sin embargo, poco antes de la posesión de Reagan, Anastasio Somoza, el dictador de Nicaragua y aliado de Estados Unidos, fue derrocado por una revolución socialista. Los reaccionarios lo consideraron racionalmente como una amenaza para los gobiernos de los vecinos de Nicaragua. Todos los países tenían grandes poblaciones que, de la misma forma, protestaban por las condiciones de trabajo en las plantaciones de café o por ver a los hijos morir de enfermedades fácilmente tratables. Algunos se alzaron en armas y 0tros simplemente bajaban la cabeza, pero todos, desde el punto de vista de los fríos asesinos de la Casa Blanca, eran probablemente “comunistas” qu recibían órdenes de Moscú. Necesitaban aprender una lección.

Parentes e moradores do vilarejo realizam um funeral para enterrar os restos mortais de 21 pessoas mortas no massacre de El Mozote de 1981, em 10 de dezembro de 2016.


Los familiares y los pobladores del pueblo realizan un funeral para enterrar los restos de 21 personas muertas en la masacre de El Mozote de 1981, el 10 de diciembre de 2016.

 

El Salvador

El exterminio de El Mozote fue sólo una gota en el río de lo que sucedió en El Salvador durante los años 1980. Cerca de 75 mil salvadoreños murieron durante lo que se llama “guerra civil”, aunque casi todos los asesinatos fueron perpetrados por el gobierno y sus escuadrones de la muerte.

Las cifras por sí solas no cuentan la historia entera. El Salvador es un país pequeño, del tamaño del estado norteamericano de Nueva Jersey. El número equivalente de muertes en Estados Unidos sería de casi 5 millones. Además, el régimen salvadoreño continuamente se comprometió en actos de barbarie tan hediondos que no hay equivalente contemporáneo, excepto tal vez el ISIS. En una ocasión, un sacerdote católico relató que una campesina dejó brevemente a sus tres hijos pequeños al cuidado de su madre y hermana. Cuando volvió, descubrió que todos los cinco habían sido decapitados por la guardia nacional salvadoreña. Sus cuerpos estaban sentados alrededor de una mesa, con las manos colocadas en las cabezas delante de ellos, “como si cada cuerpo estuviera acariciando la propia cabeza”.  En el centro de la mesa, había un gran tazón lleno de sangre.

La crítica de la política de EEUU en la época no estaba solo confinada a la izquierda. Durante ese período, Charles Maechling Jr., que había liderado la planificación del departamento de contrainsurgencia durante la década de 1960, escribió en Los Angeles Times que Estados Unidos estaba apoyando “oligarcas similares a la mafia” en El Salvador y en otros lugares y eran directamente cómplices en “métodos de los escuadrones de exterminio de Heinrich Himmler”.

Abrams fue uno de los arquitectos de la política del gobierno Reagan de apoyo total al gobierno salvadoreño. Él no tenía escrúpulos en relación a nada de eso ni piedad de quien escapara del matadero salvadoreño. En 1984, actuando exactamente como lo hacen los empleados de Trump hoy, Abrams explicó que los salvadoreños que estaban en Estados Unidos ilegalmente no deberían recibir ningún tipo de status especial. “Algunos grupos argumentan que los inmigrantes ilegales que se envían de regreso a El Salvador se enfrentan a la persecución y a menudo a la muerte”, dijo a la Cámara de Diputados. “Obviamente, no creemos en esas alegaciones, o no deportaríamos a esas personas.”

Incluso fuera del cargo, 10 años después de la masacre de El Mozote, Abrams expresó dudas de que algo desagradable había ocurrido allí. En 1993, cuando una comisión de la verdad de las Naciones Unidas descubrió que el 95% de los actos de violencia ocurridos en El Salvador desde 1980 habían sido cometidos por amigos de Abrams en el gobierno salvadoreño, él calificó a lo que él y sus colegas en el gobierno Reagan habían cometido como:  “realización fabulosa”.

A Fundação de Antropologia Forense da Guatemala examina sacolas de fotografias soltas dos arquivos da polícia nacional em 27 de julho de 2006, estudando as atrocidades cometidas pela polícia e os assassinatos cometidos durante os 30 anos de guerra civil na Guatemala.
La Fundación de Antropología Forense de Guatemala examina bolsas de fotografías sueltas de los archivos de la policía nacional el 27 de julio de 2006, estudiando las atrocidades cometidas por la policía y los asesinatos cometidos durante los 30 años de guerra civil en Guatemala.
Foto: Sarah L. Voisin / The Washington Post / Getty Images
 

Guatemala

La situación en Guatemala durante los años 1980 era prácticamente la misma, así como las acciones de Abrams. Después de que Estados Unidos planeó el derrocamiento del presidente democráticamente elegido de Guatemala en 1954, el país había sucumbido en una pesadilla en torno a dictaduras militares. Entre 1960 y 1996, en otra “guerra civil”, 200 mil guatemaltecos fueron muertos – el equivalente a tal vez a 8 millones de personas en Estados Unidos-. Una comisión de la ONU descubrió después de que el estado guatemalteco fue responsable del 93% de las violaciones de los derechos humanos.

Efraín Ríos Montt, que sirvió como presidente de Guatemala a principios de los años 1980, fue considerado culpable en 2013 por el sistema de justicia de la propia Guatemala de cometer genocidio contra los indígenas mayas del país. Durante la administración de Ríos Montt, Abrams pidió el levantamiento de un embargo a las remesas de armas de EEUU a Guatemala, alegando que Ríos Montt había “traído progreso considerable”. “Estados Unidos tuvo que apoyar al gobierno guatemalteco, argumentó Abrams, porque” si asumimos la actitud de “no nos busquen hasta que estén perfectos, vamos a alejarnos de ese problema hasta que Guatemala tenga un registro de derechos humanos perfecto”, y le soltaremos la mano personas que están tratando de progresar “. Un ejemplo de las personas que estaban haciendo un esfuerzo honesto, según Abrams, era Ríos Montt.

Gracias a Ríos Montt, “hubo un tremendo cambio, especialmente en la actitud del gobierno en relación a la población indígena”, decía. (La condena de Ríos Montt fue más tarde anulada por la más alta corte civil de Guatemala, y murió antes de que un nuevo juicio pudiera terminar.)
 

Nicaragua

Abrams se volvería más conocido por su entusiasmo por el esfuerzo del gobierno de Reagan para derrocar al revolucionario gobierno sandinista de Nicaragua. Él defendió la invasión total de Nicaragua en 1983, inmediatamente después del exitoso ataque de Estados Unidos a la pequeña nación insular de Granada. Cuando el Congreso cortó fondos para los Contras, fuerza guerrillera antisandandista creada por Estados Unidos, Abrams logró persuadir al sultán de Brunéi a desembolsar 10 millones de dólares por la causa. Desgraciadamente, Abrams, actuando bajo el codigo “Kenilworth”, proporcionó al sultán el número equivocado de la cuenta bancaria en Suiza, de modo que el dinero fue transferido a un beneficiario afortunado al azar.

Abrams fue cuestionado por el Congreso sobre sus actividades relacionadas con los contras y mintió abundantemente. Más tarde, se declaró culpable de dos cargos de retención de información. Una era sobre el sultán y su dinero, y otra, sobre el conocimiento de Abrams de un avión C-123 de reabastecimiento de los contras que había sido abatido en 1986. En una bella rima histórica con su nueva función en la administración Trump, Abrams ya había intentó obtener dos C-123 para los contras de los militares de Venezuela.

Abrams recibió una sentencia de 100 horas de prestación de servicio comunitario y consideró todo el caso como una injusticia de proporciones cósmicas. Luego escribió un libro en el que describió su monólogo interior sobre sus acusadores, que decía: “¡Sus desgraciados miserables e inmundos, sus sanguijuelas!” Más tarde, fue perdonado por el presidente George W. Bush tras perder la elección de 1992.


Panamá

Aunque esto se ha olvidado ahora, antes de que Estados Unidos invadiera Panamá para derrocar a Manuel Noriega en 1989, éste era un aliado cercano a Estados Unidos – a pesar de que la administración Reagan sabía que era un traficante de drogas a gran escala.

En 1985, Hugo Spadafora, una figura popular en Panamá y su ex viceministro de salud, creía haber obtenido pruebas de la implicación de Noriega en el tráfico de cocaína. Él estaba en un autobús en camino a Ciudad de Panamá para hacerlas públicas cuando fue capturado por los capitanes de Noriega.

De acuerdo con el libro “Overthrow”, del ex corresponsal del New York Times, Stephen Kinzer, la inteligencia de Estados Unidos apoyó a Noriega dando a sus subalternos el permiso para derribar a Spadafora como “un perro rabioso”. Spadafora fue torturado durante una larga noche y le serrucharon la cabeza mientras todavía estaba vivo. Cuando el cuerpo fue encontrado, el estómago de Spadafora estaba lleno de sangre que él tragó.

Fue algo tan terrible que llamó la atención de quienes lo vieron. Pero Abrams saltó en defensa de Noriega, impidiendo al embajador de EEUU en Panamá de aumentar la presión sobre el líder panameño. Cuando el hermano de Spadafora convenció al hiperconservador senador del Partido Republicano de Carolina del Norte, Jesse Helms, a celebrar audiencias en Panamá, Abrams le dijo a Helms que Noriega estaba “siendo realmente útil para nosotros” y “no era un problema tan grande. … Los panameños prometieron que nos ayudarán con los contras. Si usted hace las audiencias, eso los alejará”.

 

… Y eso no es todo

En 1986, una periodista colombiana llamada Patricia Lara fue invitada a Estados Unidos para participar en una cena de homenaje a escritores que habían promovido “el entendimiento interamericano y la libertad de información”. Cuando Lara llegó al aeropuerto Kennedy en Nueva York, fue llevada bajo custodia y luego colocada en un avión de regreso a casa. Luego, Abrams apareció en el programa “60 minutos” para alegar que Lara era miembro de los “comités dirigentes” del M-19, un movimiento guerrillero colombiano. Según Abrams, ella era también “una conexión activa” entre el M-19 “y la policía secreta cubana”.

Dada la frecuente violencia paramilitar de derecha contra los reporteros colombianos, eso representó un blanco marcado en la espalda de Lara. No hubo evidencia de que las afirmaciones de Abrams fueran verdaderas – el propio gobierno conservador de Colombia las negó – y ninguna prueba apareció desde entonces.

Los engaños sin fin y desvergonzados de Abrams desgastaron a reporteros americanos. “Ellos decían que el negro era blanco”, explicó más tarde Joanne Omang, del Washington Post, sobre Abrams y su colega en la Casa Blanca, Robert McFarlane. “Aunque había utilizado todos mis recursos profesionales, engañó a mis lectores.” Omang se quedó tan exhausta con la experiencia, que dejó el empleo tratando de describir el mundo real para intentar escribir ficción.

Después de la condena, Abrams pasó a ser visto como un problema que no podía regresar al gobierno. Eso lo subestimó. El almirante William J. Crowe Jr., ex comandante de los jefes de estado mayor conjunto, se involucró ferozmente con Abrams en 1989 sobre la política de EEUU en cuanto a Noriega, después de que quedó claro que era más problemático de lo que era posible aceptar . Crowe se opuso fuertemente a la brillante idea que Abrams había presentado: de que Estados Unidos debería establecer un gobierno en el exilio en suelo panameño, lo que exigiría la custodia de miles de soldados norteamericanos. Fue algo profundamente estúpido, Crowe dijo, pero eso no importaba. Luego, Crowe emitió una advertencia sobre Abrams: “Esta serpiente es difícil de matar”.

Nancy Brinker, Dick Cheney, Elliott Abrams, Condoleezza Rice e Stephen Hadley no salão oval enquanto o então presidente George W. Bush se reúne com o líder do parlamento libanês em 4 de outubro de 2007.

Nancy Brinker, Dick Cheney, Elliott Abrams, Condoleezza Rice y Stephen Hadley en el salón oval mientras que el entonces presidente George W. Bush se reúne con el líder del parlamento libanés el 4 de octubre de 2007.

Foto: Dennis Brack-Pool / Getty Images

Para la sorpresa de los iniciados más ingenuos de Washington, Abrams estaba de vuelta activo luego de que George W. Bush entrara en la Casa Blanca. Como podría ser difícil obtener la aprobación del Senado para alguien que había engañado al Congreso, Bush lo colocó en un cargo en el Consejo de Seguridad Nacional – donde no era necesaria ninguna aprobación del Legislativo. Así como ocurrió 20 años antes, Abrams recibió una cartera que involucra “democracia” y “derechos humanos”.


Venezuela

A principios de 2002, el presidente de Venezuela, Hugo Chávez, se había vuelto profundamente irritante a la Casa Blanca de Bush, que estaba repleta de veteranos de las batallas de los años 1980. En aquel mes de abril, de repente, de la nada, Chávez fue expulsado del poder a través de un golpe. De qué forma los Estados Unidos estaban involucrados, todavía no es conocido, y probablemente no lo será por décadas hasta que los documentos relevantes sean descalificados. Pero, sobre la base de los cien años anteriores, sería sorprendente que Estados Unidos no haya desempeñado ningún papel entre bastidores. Por lo que se sabe, en la época, el London Observer relató que “la figura crucial en torno al golpe fue Abrams”, y él “dio un acento” a los conspiradores. De cualquier modo, Chávez tuvo apoyo popular suficiente para conseguir reagruparse y volver al cargo en cuestión de días.

Irán

Al parecer, Abrams desempeñó un papel importante en el silenciamiento de una propuesta de paz de Irán en 2003, luego de la invasión de Irak por Estados Unidos. El plan llegó por fax, y debería haber ido a Abrams y luego a Condoleezza Rice, en la época, consejera de seguridad nacional de Bush. En cambio, de alguna manera, la propuesta nunca llegó a la mesa de Rice. Cuando se le preguntó más tarde, el portavoz de Abrams respondió que él “no tenía recuerdo de cualquier fax del tipo”.

Abrams, como tantas personas que prosperan en el nivel más alto de la política, tienen una memoria terrible para cualquier cosa política. En 1984, le dijo a Ted Koppel que no podía recordar si los EE.UU. habían investigado relatos de masacres en El Salvador. En 1986, cuando le fue preguntado por el comité de inteligencia del Senado si había discutido la recaudación de fondos para los contras con cualquier persona del equipo del Consejo de Seguridad Nacional, tampoco pudo recordar.
Israel y Palestina

Abrams también estuvo en el centro de otro intento de frustrar el resultado de una elección democrática en 2006. Bush había presionado por elecciones legislativas en Cisjordania y Gaza para dar a Fatah, la organización palestina altamente corrupta liderada por el sucesor de Yasser Arafat, Mahmud Abbas , una legitimidad muy necesaria. Para sorpresa de todos, el rival de Al Fatah, Hamas, ganó, dándole el derecho de formar un gobierno.

Este desagradable brote de democracia no fue aceptable para el gobierno de Bush, en especial para Rice y Abrams. Ellos elaboraron un plan para formar una milicia de Fatah para asumir la franja de Gaza y aplastar a Hamás en su territorio. Como relató Vanity Fair, esto implicaba mucha tortura y ejecuciones. Pero Hamas combatió a Fatah con su propia ultraviolencia. David Wurmser, neoconservador que trabajaba para Dick Cheney en la época, dijo a Vanity Fair: “Me parece que lo que sucedió no fue tanto un golpe de Hamas, sino un intento de golpe de Al Fatah que fue vaciado antes de que pudiera suceder”. Sin embargo, desde entonces, estos eventos fueron tergiversadospor los medios de Estados Unidos, con Hamas siendo presentado como el agresor.

Aunque el plan de Estados Unidos no ha sido un éxito total, tampoco fue un fracaso total desde la perspectiva de Estados Unidos e Israel. La guerra civil palestina dividió a Cisjordania y Gaza en dos entidades, con gobiernos rivales en ambos. En los últimos 13 años, ha habido pocos signos de la unidad política necesaria para que los palestinos tengan una vida digna para sí mismos.

Abrams entonces dejó el cargo con la salida de Bush. Pero ahora está de vuelta a una tercera ronda por los corredores del poder – con los mismos tipos de esquemas que ejecutó en las dos primeras oportunidades.

Recapitulando la vida de mentiras y crueldad de Abrams, es difícil imaginar lo que él podría decir para justificarla. Pero él tiene una defensa para todo lo que hizo – y es una buena defensa.

En 1995, Abrams apareció en el “The Charlie Rose Show” con Allan Nairn, uno de los reporteros estadounidenses más versados ​​sobre la política exterior de su país. Nairn observó que George W. Bush ya había discutido colocar a Saddam Hussein en juicio por crímenes contra la humanidad. “Esa era una buena idea, dijo Nairn, pero” si usted es serio, necesita ser imparcial “- lo que significaría también procesar a empleados como Abrams.

Abrams se rió ante el absurdo de tal concepto. Eso exigiría, dijo, “poner a todos los funcionarios estadounidenses que vencieron en la Guerra Fría en el banquillo de los acusados”.

Abrams en gran tenía razón. La realidad angustiante es que Abrams no es un bandido aislado, sino un respetado y honrado miembro del centroderecha del establishment de la política exterior de EEUU. Sus primeros empleos antes de ingresar al gobierno de Reagan fueron a trabajar para dos senadores demócratas, Henry Jackson y Daniel Moynihan. Él era un miembro destacado del consejo centrista de relaciones exteriores. Él es miembro de la Comisión de los Estados Unidos sobre la libertad religiosa internacional y ahora está en el consejo del National Endowment for Democracy. Él dio clases a la próxima generación de funcionarios de política exterior en la Escuela de Servicio Exterior de la Universidad de Georgetown. Él no engañó a Reagan y George W. Bush de alguna manera – ellos querían exactamente lo que Abrams proporcionaba.

Por lo tanto, no importan los detalles macabros de la carrera de Abrams, lo importante a ser recordado -según el águila americana aprieta sus garras afiladas alrededor de otro país de América Latina – es que Abrams no es tan excepcional así. Es sobre todo un engranaje en una máquina. El verdadero problema es la máquina, no sus partes mal intencionadas.

 

fuente:

 

          

Fuente: The Intercept/Resumen Latinoamericano


          Mutis dictatoriales      Cache   Translate Page      

El 25 de mayo de 1911, Porfirio Díaz, quien había gobernado México con mano dura, llevando al país a crecer y modernizarse, presentó su renuncia a la presidencia tras el levantamiento armado maderista contra su gobierno. Porfirio Díaz estacó en su renuncia: "El pueblo mexicano, ese pueblo que tan generosamente me ha colmado de honores, que me proclamó caudillo y acompaño en acciones emprendidas para impulsar la industria y el comercio de la República, ese pueblo... se ha insurreccionado en bandas milenarias armadas, manifestando que mi presencia en el ejercicio del Supremo Poder Ejecutivo, es causa de su insurrección. En tal concepto, respetando, como siempre he respetado la voluntad del pueblo, y de conformidad con el artículo 82 de la Constitución Federal, vengo ante la Suprema Representación de la Nación a dimitir sin reserva el encargo de Presidente Constitucional de la República, con que me honró el pueblo nacional; y lo que hago con tanta más razón, cuanto que para retenerlo sería necesario seguir derramando sangre mexicana, abatiendo el crédito de la Nación, derrochando sus riquezas, segando sus fuentes y exponiendo su política a conflictos internacionales..."

Es importante destacar la dignidad que envolvía al viejo dictador al presentar su renuncia y tratar de evitar verter más sangre, la que más tarde alcanzaría el millón de vidas, debido a los intereses personales de políticos que querrían convertirse en dictadores, como Huerta y Carranza; el primero evadido al triunfo de las tropas revolucionarias y el segundo asesinado tras intentar mantener el poder a través de un testaferro.

Latinoamérica ha sido tierra fértil para infinidad de dictadores, desde aquellos que, tras la independencia de los cuatro virreinatos españoles y Brasil de Portugal, fueron obligados por caudillos déspotas a convertirse en naciones separadas para poderlas gobernar a su antojo. Así surgieron las naciones que en el Siglo XX conocimos, todas ellas "patio trasero" de los Estados Unidos de América; como diría Rubén Dario: "Eres los Estados Unidos, eres el futuro invasor de la América ingenua que tiene sangre indígena, que aún reza a Jesucristo y aún habla en español".

Prácticamente todos los países latinoamericanos han tenido al menos un dictador, siempre protegidos por Estados Unidos; la mayoría de ellos llegó por golpes de estado, instaurando brutales regímenes represores que no dudaron en ejecutar civiles o hacerlos desaparecer provocando rupturas sociales. Entre los dictadores Latinoamericanos destacan: Fulgencio Batista de Cuba; Hugo Banzer de Bolivia. Carlos Castillo Armas, de Guatemala. François Duvalier de Haití llamado Papa Doc, ya que se lo heredó a su hijo: Jean Claude Duvalier: "Bebe Doc". En Nicaragua la Familia Somoza con tres dictadores: Anastasio; Luis y Anastasio "Tachito"; de 1937 a 1979. Rafael Leónidas Trujillo en República Dominicana; Alfredo Stroessner; de Paraguay; Jorge Videla, de Argentina, Manuel Antonio Noriega, de Panamá (instalado y depuesto por los Estados Unidos) y varias decenas más de tiranos.

Caso especial en cuanto a su salida del poder, lo representa uno de los dictadores más criminales: Augusto Pinochet; instaurado como autócrata bajo la protección de Estados Unidos; asesinó a más de 60,000 chilenos y más de doscientos mil huyeron de su patria, pero su salida fue un caso excepcional; en 1988 se realizó un referéndum popular que determinó el fin de la dictadura de este genocida; algo único en la historia mundial.

Hoy el mundo entero se ha enfocado en Venezuela, país inmensamente rico en petróleo, por lo tanto, ambicionado por muchos, especialmente por las tres naciones más poderosas económica y militarmente del mundo; éstas atraen a sus satélites a su órbita geopolítica y exigen al dictador Nicolás Maduro, aquello según les convenga.

Estados Unidos con el orate que hoy agrede a la humanidad desde el despacho oval de la Casa Blanca en Washington, quiere las riquezas naturales venezolanas que el otro gorila no le quiere brindar y por ello está dispuesto a invadirlo. A Rusia y a China, Maduro les debe mucho y por ello lo protegen; si se les aseguran sus bienes estarían de acuerdo en su salida y le retirarían el apoyo. Lo triste es que hay ingenuos que creen que el problema es ideológico...

Estados Unidos ha utilizado al congresista Juan Guaidó, quien se autoproclamó, presidente de Venezuela, quien nos recuerda a tantos caciques que buscan sólo privilegios; definitivamente el poder enloquece.

Frente a una posible guerra mundial o al menos otro Viet Nam, Siria o Afganistán que podría generase en América Latina, varios países más sensatos proponen soluciones para resolver esa crisis que puede sumir a la humanidad en la destrucción. Nuestro país, prudentemente, sin seguir las órdenes de los exterminadores, unido a otras naciones latino y centroamericanas, así como europeas, proponen "una alternativa pacífica y democrática que privilegia el diálogo y la paz, para fomentar las condiciones necesarias, a fin de lograr una solución integral, comprehensiva y duradera". Estas incluyen: "Diálogo Inmediato"; Negociación con base en el diálogo" "Compromisos con su implementación"; todo ello con un acompañamiento internacional.

Y bien, decíamos que el caso de Augusto Pinochet fue insólito; la experiencia podría repetirse en Venezuela: dado que Maduro asegura tener la aprobación de la mayoría de los venezolanos (algo que difícilmente es creíble); que una comisión de las Naciones Unidas realice un plebiscito donde el pueblo decida si quiere que haya nuevas elecciones o que se quede gobernando ese actual dictador. Eso sería lo único correcto: que sean los venezolanos lo que decidan su destino, no las armas y amenazas de otras naciones. Porque incluso, se está utilizando esta crisis para provocar otras al interior de naciones pacifistas, autónomas y dignas, no alineadas al bloque intervencionista.

Más información en El Siglo de Torreón




Next Page: 10000

Site Map 2018_01_14
Site Map 2018_01_15
Site Map 2018_01_16
Site Map 2018_01_17
Site Map 2018_01_18
Site Map 2018_01_19
Site Map 2018_01_20
Site Map 2018_01_21
Site Map 2018_01_22
Site Map 2018_01_23
Site Map 2018_01_24
Site Map 2018_01_25
Site Map 2018_01_26
Site Map 2018_01_27
Site Map 2018_01_28
Site Map 2018_01_29
Site Map 2018_01_30
Site Map 2018_01_31
Site Map 2018_02_01
Site Map 2018_02_02
Site Map 2018_02_03
Site Map 2018_02_04
Site Map 2018_02_05
Site Map 2018_02_06
Site Map 2018_02_07
Site Map 2018_02_08
Site Map 2018_02_09
Site Map 2018_02_10
Site Map 2018_02_11
Site Map 2018_02_12
Site Map 2018_02_13
Site Map 2018_02_14
Site Map 2018_02_15
Site Map 2018_02_15
Site Map 2018_02_16
Site Map 2018_02_17
Site Map 2018_02_18
Site Map 2018_02_19
Site Map 2018_02_20
Site Map 2018_02_21
Site Map 2018_02_22
Site Map 2018_02_23
Site Map 2018_02_24
Site Map 2018_02_25
Site Map 2018_02_26
Site Map 2018_02_27
Site Map 2018_02_28
Site Map 2018_03_01
Site Map 2018_03_02
Site Map 2018_03_03
Site Map 2018_03_04
Site Map 2018_03_05
Site Map 2018_03_06
Site Map 2018_03_07
Site Map 2018_03_08
Site Map 2018_03_09
Site Map 2018_03_10
Site Map 2018_03_11
Site Map 2018_03_12
Site Map 2018_03_13
Site Map 2018_03_14
Site Map 2018_03_15
Site Map 2018_03_16
Site Map 2018_03_17
Site Map 2018_03_18
Site Map 2018_03_19
Site Map 2018_03_20
Site Map 2018_03_21
Site Map 2018_03_22
Site Map 2018_03_23
Site Map 2018_03_24
Site Map 2018_03_25
Site Map 2018_03_26
Site Map 2018_03_27
Site Map 2018_03_28
Site Map 2018_03_29
Site Map 2018_03_30
Site Map 2018_03_31
Site Map 2018_04_01
Site Map 2018_04_02
Site Map 2018_04_03
Site Map 2018_04_04
Site Map 2018_04_05
Site Map 2018_04_06
Site Map 2018_04_07
Site Map 2018_04_08
Site Map 2018_04_09
Site Map 2018_04_10
Site Map 2018_04_11
Site Map 2018_04_12
Site Map 2018_04_13
Site Map 2018_04_14
Site Map 2018_04_15
Site Map 2018_04_16
Site Map 2018_04_17
Site Map 2018_04_18
Site Map 2018_04_19
Site Map 2018_04_20
Site Map 2018_04_21
Site Map 2018_04_22
Site Map 2018_04_23
Site Map 2018_04_24
Site Map 2018_04_25
Site Map 2018_04_26
Site Map 2018_04_27
Site Map 2018_04_28
Site Map 2018_04_29
Site Map 2018_04_30
Site Map 2018_05_01
Site Map 2018_05_02
Site Map 2018_05_03
Site Map 2018_05_04
Site Map 2018_05_05
Site Map 2018_05_06
Site Map 2018_05_07
Site Map 2018_05_08
Site Map 2018_05_09
Site Map 2018_05_15
Site Map 2018_05_16
Site Map 2018_05_17
Site Map 2018_05_18
Site Map 2018_05_19
Site Map 2018_05_20
Site Map 2018_05_21
Site Map 2018_05_22
Site Map 2018_05_23
Site Map 2018_05_24
Site Map 2018_05_25
Site Map 2018_05_26
Site Map 2018_05_27
Site Map 2018_05_28
Site Map 2018_05_29
Site Map 2018_05_30
Site Map 2018_05_31
Site Map 2018_06_01
Site Map 2018_06_02
Site Map 2018_06_03
Site Map 2018_06_04
Site Map 2018_06_05
Site Map 2018_06_06
Site Map 2018_06_07
Site Map 2018_06_08
Site Map 2018_06_09
Site Map 2018_06_10
Site Map 2018_06_11
Site Map 2018_06_12
Site Map 2018_06_13
Site Map 2018_06_14
Site Map 2018_06_15
Site Map 2018_06_16
Site Map 2018_06_17
Site Map 2018_06_18
Site Map 2018_06_19
Site Map 2018_06_20
Site Map 2018_06_21
Site Map 2018_06_22
Site Map 2018_06_23
Site Map 2018_06_24
Site Map 2018_06_25
Site Map 2018_06_26
Site Map 2018_06_27
Site Map 2018_06_28
Site Map 2018_06_29
Site Map 2018_06_30
Site Map 2018_07_01
Site Map 2018_07_02
Site Map 2018_07_03
Site Map 2018_07_04
Site Map 2018_07_05
Site Map 2018_07_06
Site Map 2018_07_07
Site Map 2018_07_08
Site Map 2018_07_09
Site Map 2018_07_10
Site Map 2018_07_11
Site Map 2018_07_12
Site Map 2018_07_13
Site Map 2018_07_14
Site Map 2018_07_15
Site Map 2018_07_16
Site Map 2018_07_17
Site Map 2018_07_18
Site Map 2018_07_19
Site Map 2018_07_20
Site Map 2018_07_21
Site Map 2018_07_22
Site Map 2018_07_23
Site Map 2018_07_24
Site Map 2018_07_25
Site Map 2018_07_26
Site Map 2018_07_27
Site Map 2018_07_28
Site Map 2018_07_29
Site Map 2018_07_30
Site Map 2018_07_31
Site Map 2018_08_01
Site Map 2018_08_02
Site Map 2018_08_03
Site Map 2018_08_04
Site Map 2018_08_05
Site Map 2018_08_06
Site Map 2018_08_07
Site Map 2018_08_08
Site Map 2018_08_09
Site Map 2018_08_10
Site Map 2018_08_11
Site Map 2018_08_12
Site Map 2018_08_13
Site Map 2018_08_15
Site Map 2018_08_16
Site Map 2018_08_17
Site Map 2018_08_18
Site Map 2018_08_19
Site Map 2018_08_20
Site Map 2018_08_21
Site Map 2018_08_22
Site Map 2018_08_23
Site Map 2018_08_24
Site Map 2018_08_25
Site Map 2018_08_26
Site Map 2018_08_27
Site Map 2018_08_28
Site Map 2018_08_29
Site Map 2018_08_30
Site Map 2018_08_31
Site Map 2018_09_01
Site Map 2018_09_02
Site Map 2018_09_03
Site Map 2018_09_04
Site Map 2018_09_05
Site Map 2018_09_06
Site Map 2018_09_07
Site Map 2018_09_08
Site Map 2018_09_09
Site Map 2018_09_10
Site Map 2018_09_11
Site Map 2018_09_12
Site Map 2018_09_13
Site Map 2018_09_14
Site Map 2018_09_15
Site Map 2018_09_16
Site Map 2018_09_17
Site Map 2018_09_18
Site Map 2018_09_19
Site Map 2018_09_20
Site Map 2018_09_21
Site Map 2018_09_23
Site Map 2018_09_24
Site Map 2018_09_25
Site Map 2018_09_26
Site Map 2018_09_27
Site Map 2018_09_28
Site Map 2018_09_29
Site Map 2018_09_30
Site Map 2018_10_01
Site Map 2018_10_02
Site Map 2018_10_03
Site Map 2018_10_04
Site Map 2018_10_05
Site Map 2018_10_06
Site Map 2018_10_07
Site Map 2018_10_08
Site Map 2018_10_09
Site Map 2018_10_10
Site Map 2018_10_11
Site Map 2018_10_12
Site Map 2018_10_13
Site Map 2018_10_14
Site Map 2018_10_15
Site Map 2018_10_16
Site Map 2018_10_17
Site Map 2018_10_18
Site Map 2018_10_19
Site Map 2018_10_20
Site Map 2018_10_21
Site Map 2018_10_22
Site Map 2018_10_23
Site Map 2018_10_24
Site Map 2018_10_25
Site Map 2018_10_26
Site Map 2018_10_27
Site Map 2018_10_28
Site Map 2018_10_29
Site Map 2018_10_30
Site Map 2018_10_31
Site Map 2018_11_01
Site Map 2018_11_02
Site Map 2018_11_03
Site Map 2018_11_04
Site Map 2018_11_05
Site Map 2018_11_06
Site Map 2018_11_07
Site Map 2018_11_08
Site Map 2018_11_09
Site Map 2018_11_10
Site Map 2018_11_11
Site Map 2018_11_12
Site Map 2018_11_13
Site Map 2018_11_14
Site Map 2018_11_15
Site Map 2018_11_16
Site Map 2018_11_17
Site Map 2018_11_18
Site Map 2018_11_19
Site Map 2018_11_20
Site Map 2018_11_21
Site Map 2018_11_22
Site Map 2018_11_23
Site Map 2018_11_24
Site Map 2018_11_25
Site Map 2018_11_26
Site Map 2018_11_27
Site Map 2018_11_28
Site Map 2018_11_29
Site Map 2018_11_30
Site Map 2018_12_01
Site Map 2018_12_02
Site Map 2018_12_03
Site Map 2018_12_04
Site Map 2018_12_05
Site Map 2018_12_06
Site Map 2018_12_07
Site Map 2018_12_08
Site Map 2018_12_09
Site Map 2018_12_10
Site Map 2018_12_11
Site Map 2018_12_12
Site Map 2018_12_13
Site Map 2018_12_14
Site Map 2018_12_15
Site Map 2018_12_16
Site Map 2018_12_17
Site Map 2018_12_18
Site Map 2018_12_19
Site Map 2018_12_20
Site Map 2018_12_21
Site Map 2018_12_22
Site Map 2018_12_23
Site Map 2018_12_24
Site Map 2018_12_25
Site Map 2018_12_26
Site Map 2018_12_27
Site Map 2018_12_28
Site Map 2018_12_29
Site Map 2018_12_30
Site Map 2018_12_31
Site Map 2019_01_01
Site Map 2019_01_02
Site Map 2019_01_03
Site Map 2019_01_04
Site Map 2019_01_06
Site Map 2019_01_07
Site Map 2019_01_08
Site Map 2019_01_09
Site Map 2019_01_11
Site Map 2019_01_12
Site Map 2019_01_13
Site Map 2019_01_14
Site Map 2019_01_15
Site Map 2019_01_16
Site Map 2019_01_17
Site Map 2019_01_18
Site Map 2019_01_19
Site Map 2019_01_20
Site Map 2019_01_21
Site Map 2019_01_22
Site Map 2019_01_23
Site Map 2019_01_24
Site Map 2019_01_25
Site Map 2019_01_26
Site Map 2019_01_27
Site Map 2019_01_28
Site Map 2019_01_29
Site Map 2019_01_30
Site Map 2019_01_31
Site Map 2019_02_01
Site Map 2019_02_02
Site Map 2019_02_03
Site Map 2019_02_04
Site Map 2019_02_05
Site Map 2019_02_06
Site Map 2019_02_07
Site Map 2019_02_08
Site Map 2019_02_09
Site Map 2019_02_10