Next Page: 10000

          American Timothy Rugg wins Tour du Rwanda stage, receives hero’s welcome      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

The 32-year-old Embrace the World rider is suffering from a chest cold and doesn't know how far he can ride into the eight-day race.

Read the full article at American Timothy Rugg wins Tour du Rwanda stage, receives hero’s welcome on VeloNews.com.


          Chameleone And Pallaso Almost Fight Over Performance In Rwanda      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

If there is any family in the entertainment industry that is unpredictable, it is the Mayanja family that boasts of artistes Jose Chameleone, Weasel Manizo and Pallaso. The three have been around long enough that we expect then to know how to make it in this business and how beef is no longer necessary but […]

The post Chameleone And Pallaso Almost Fight Over Performance In Rwanda appeared first on Chano8.


          #queens - the_rwanda_updates      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
#Beautiful #queens#RwandabeautY #beautifulrwanda#africa#africabeautY #rwanda#Rwandaupdates
          Spotlight: Keep A Child Alive's Celebrity Supporters      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Providing life-saving anti-retroviral treatment to children and their families with HIV/AIDS in Africa and the developing world by directly engaging the global public in the fight against AIDS

Celebrity supporters

Keep A Child Alive has 58 known supporters, including Paul McCartney, Bono, and Alicia Keys

Areas of work

Read more about Keep A Child Alive's work and celebrity supporters.
Related articles

Find out more about getting in touch with a celebrity →


Copyright © 2018 Look To The Stars. This article may not be reproduced without explicit written permission; if you are not reading this via email or in your news reader, the site you are viewing is illegally infringing our copyright, and we would be grateful if you would contact us.


          SIMBA IMEVUNA MKWANJA MREFU      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Wakati Simba ikitimiza miaka 82 tangu kuanzishwa kwake mwaka 1936, Championi Jumatano limefanya uchunguzi wake na kubaini kuwa, Simba ni kiboko ya Yanga kwa kujipatia fedha za kigeni kwa kuuza wach-ezaji nje ya nchi.

Tangu kuanza kwa karne hii ya 21, Simba imefanikiwa kuuza nje ya nchi zaidi ya wachezaji 11 tena kwa vitita vikubwa.

Kwa upande wa Yanga, wao wameonekana ni vinara wa kutoa wachezaji kwa majaribio kama si kuondoka bure.

Edibily Lunyamila, Bakari Malima, Jery Tegete, Dan Mrwanda, Mrisho Ngassa na wengine wengi wote wameonja raha  ya kimataifa wakitokea Yanga lakini si kwa kuuzwa.

Ifuatayo ni orodha ya wachezaji waliotoboa kimataifa kwa  Yanga na Simba, ingawa baadhi thamani zao hazikuweza kupatikana kutokana na ujanjaujanja wa viongozi wa klabu hizo.

Upande wa Yanga ni:-

Shaban Nonda

Anatajwa kuwa mchezaji wa heshima kwa Yanga akiwa ni mchezaji pekee aliyepata mafanikio makubwa katika historia ya klabu hiyo.

Nonda ambaye ni raia wa DR Congo alijiunga na Yanga akitokea Atletico Olympic mwaka 1993, lakini mwaka 1994 Yanga ilimuuza kwa timu ya Vaal Professional ya Afrika Kusini kwa dola 10,000 (zaidi ya Sh milioni 20 kwa kiwango cha sasa).

Mbali na timu hizo, pia Nonda alizitumikia timu kubwa barani Ulaya zikiwemo Blackburn Rovers ya England na Monaco ya Ufaransa.



Said Maulid ‘SMG’

Mwaka 2008, Yanga ilimuuza nyota huyo kwa  Klabu ya Onze Bravos Dos Marquis ya Angola baada ya kuvutiwa na kiwango chake. Waangola hao waliipatia Yanga kitita cha dola 50,000 (zaidi ya milioni 100 kwa sasa)



Nadir Haroub ‘Cannavaro’ 

Mwaka 2009 alipata dili nje ya nchi, baada ya kutolewa kwa mkopo wa malipo ya dola 3,000 (zaidi ya Sh 6,000,000 kwa sasa) katika timu ya Vancouver White Caps ya Canada. Hata hivyo hakudumu sana, kwani baada ya muda mfupi alirejea Bongo.



Simoni Msuva

Huyu ndiye mchezaji wa mwisho wa Yanga kuuzwa nje ya nchi, aliuzwa kwa Klabu ya Difaa Al Jadida ya nchini Morocco kwa dola 150,000 ( zaidi ya Sh milioni 350).

Upande wa Simba idadi ya waliotoboa ni kubwa.



Nteze John ‘Rungu’

Straika huyu mzaliwa wa Kigoma baada ya kuonyesha makeke akiwa na kikosi hicho kwenye michuano ya kitaifa na kimataifa, alifanikiwa kupata dili na kujiunga na timu ya Qwaqwa ya Afrika Kusini ambayo ni Free States kwa sasa, dau lake lilikuwa siri.



Mohamed Mwameja

Katika miaka ya 1990, Simba walikubali kumwachia na kwenda kujiunga na timu ya Jomo Cosmos ya Afrika Kusini.



Hata hivyo akiwa Afrika Kusini, Mwameja alifanikiwa kuuzwa Reading iliyokuwa inashiriki Ligi Kuu England, lakini alikosa kibali cha kufanya kazi nchini humo baada ya uongozi wa Reading kuomba uthibitisho kama kweli ni Mtanzania, hakucheza.



Selemani Matola 

Matola ambaye kwa sasa ni Kocha Mkuu wa Lipuli FC, aliuzwa kwenda Klabu ya Super Sport ya Afrika Kusini kwa kitita cha dola 20,000 (zaidi ya Sh milioni 40 kiwango cha sasa).



Patrick Ochan

Kiungo huyu raia wa Uganda alikuwa mhimili mzuri katika kikosi cha Simba katika miaka nane iliyopita lakini uongozi wa klabu hiyo uliamua kumuuza kwa timu ya TP Mazembe ya DR Congo kwa kitita cha dola 50,000 (Sh Milioni 130 viwango vya sasa).



Haruna Moshi ‘Boban’

Nyota huyu anaichezea African Lyon kwa sasa, Simba iliwahi kumuuza barani Ulaya kwa timu ya Gifle IF ya Sweden kwa dau la dola 50,000 ( Sh milioni 130 kwa sasa).

Mbwana Samatta

Simba ilimuuza kwa TP Mazembe kwa kitita cha dola 100,000 (zaidi ya Sh milioni 260 kwa sasa).

Emmanuel Okwi

Simba pia iliwahi kuumuza Okwi kwa Klabu ya Etoile du Sahel ya Tunisia kwa dola laki tatu (300,000) (zaidi ya Sh milioni 680 kwa sasa).



Mwinyi Kazimoto

Aliuzwa Al Markhya ya Qatar kwa kitita cha dola 50,000 (zaidi ya Sh milioni 130 kwa sasa).



Shomari Kapombe

Aliuzwa AS Cannes ya Ufaransa kwa Euro 30,000,  zaidi ya Sh milioni 75 kwa sasa).

Moses Odhiambo

Alitua APR ya Rwanda kwa dola 50,000 (za Sh 130 kwa sasa),

Victor Costa

Alienda Meritzburg United ya Afrika Kusini. Dau halikutajwa

Henry Joseph

Alisajiliwa na Kongsvinger ya Norway. Naye dau halikutajwa.


Angalizo: Orodha hii haijumuishi wachezaji waliokwenda kwa ajili ya kufanya majaribio, bali waliofanikiwa kuingia mikataba ya timu za nje.






          В Руанде закрыли более 8 тысяч храмов      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Sainte-Famille Church in Kigali, Rwanda / Рhoto: flickr/adam jones/cc В Руанде закрыто более 8 тысяч храмов после введения новых норм и требований законодательства, причем один храм бы закрыт прямо...
          Africa and China: Industrialization, Agricultural Reform or Export of Natural Resources?      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
The Washington Post Monkey Cage published on 24 July 2018 an article titled "Xi Jinping Is Visiting Africa This Week. Here's Why China Is Such a Popular Development Partner" by Deborah Brautigam, Johns Hopkins University School of Advanced International Studies.

Commenting on Xi Jinping's recent visit to Rwanda, Senegal, and Mauritius, the author explains that China is gaining popularity in Africa by supporting industrialization, which is the top priority of many African leaders.

The East African published on 1 August 2018 an interview with Holger A. Kray, agricultural economist at the World Bank, titled "Is East African Agriculture at Risk of Playing Second Fiddle to Oil Wealth?"

While the interview does not deal with China or industrialization, it makes the point that in several East African countries the economic policy focus should be on commercialization of agriculture rather than a reliance on the export of oil. The key challenge for Kenya, Uganda and South Sudan, says Kray, is how to support the agricultural sector to take advantage of the shift in consumer behavior and consumer demand globally towards higher quality agricultural products.

My point is that there is no single prescription for economic success in Africa's 54 countries. Some combination of industrialization, agricultural reform, resource extraction, and enhancement of the service sector is required. My concern is that the current emphasis by many African leaders, supported by China, to focus on industrialization will have disappointing results. A small number of African countries may be ready to shift significantly into industrialization; most are not. Most would be well advised at this stage of development to focus their energy on the improvement of agriculture, including policy reform.
          Department Press Briefings : Department Press Briefing - August 9, 2018      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Heather Nauert
Spokesperson
Department Press Briefing
Washington, DC
August 9, 2018



Index for Today's Briefing
  • INDONESIA
  • DEPARTMENT
  • ZIMBABWE
  • YEMEN
  • IRAQ
  • TURKEY
  • ISRAEL/PALESTINIANS
  • RUSSIA
  • NORTH KOREA/SOUTH KOREA
  • CHINA

    TRANSCRIPT:

     

     

     

    3:00 p.m. EDT

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Hi, everybody. How are you today? And why are so many of you showing up on an August afternoon? You’re supposed to all be on vacation or something, but I notice a few empty seats. But Gardiner’s back from vacation. Gardiner, welcome.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Thank you.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: How’ve you been?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: I’ve been good.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Good. A couple announcements to start before we get started with your questions today.

     

     

     

     

     

     

     

    First, I would like to express our condolences to the victims of the recent earthquakes and also the aftershocks in Indonesia. The United States has experts and partner organizations on the ground. We’re consulting with the Government of Indonesia at this time. We’re closely monitoring the situation, and we stand ready to provide additional aid to the Government of Indonesia. Our U.S. consulate personnel are assisting affected U.S. citizens. At this time, we do not have any reports of U.S. citizen casualties associated with the earthquakes. Our thoughts and prayers go out to the Indonesian people. As many of you know, we were recently on the ground in Indonesia and had some terrific meetings with government officials there.

     

     

     

     

     

     

     

    Next, I have some staffing news to bring you now. And I’m really excited about this one, because it affects our Bureau of Public Affairs and specifically the folks that you will working with. Today I’d like to announce that Robert Palladino will be joining our press team as the State Department’s deputy spokesperson. Robert is a career Foreign Service officer and I believe known well to some of you or perhaps many of you.

     

     

     

     

     

     

     

    Over the past year, Robert has served as director of press and acting National Security Council spokesperson. In that role he’s helped to prepare Sarah Sanders for her briefings at the White House. He was also a spokesperson to the White House press corps and worked as NSC communications lead for both Asia and Europe. Robert’s Foreign Service career has included postings in Washington, where he worked for our Bureau of East Asian and Pacific Affairs, and the Office of the Under Secretary for Public Affairs and Public Diplomacy, and also on Capitol Hill. Overseas, he’s worked in Milan, Italy; Guangzhou, China; and also Ho Chi Minh City in Vietnam.

     

     

     

     

     

     

     

    Prior to joining the State Department, he practiced law in Asia and Europe in the Army JAG Corps. His service included deployment to Rwanda. He is a graduate of Notre Dame University, Washington and Lee School of Law, the U.S. Army War College, and he also speaks Chinese and Italian. Pretty impressive.

     

     

     

     

     

     

     

    We are delighted that he is coming back to the State Department from the White House. I know you will enjoy working with him. For those of you who have not met him, he is a terrific guy. We’ve worked closely together for the past year or so. I asked him what his children thought, because he has two young girls – I asked him what they thought of his job, and I love these quotes. His youngest daughter said, “I’m proud of America and I’m proud of you, Dad, but it sounds really boring.” And then his older daughter said this – and you’ll appreciate it – “But wait a minute, everybody yells questions and they’re angry. That’s the worst job in the world.” That actually might be the White House press corps, not you all. But we look forward to welcoming Robert when he joins us on the 20th of August. But try not to bug him between now and then; he’s on vacation with his family. So another addition to our press family.

     

     

     

     

     

     

     

    And that’s it. With that, I’d be happy to take your questions.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Okay, thanks. We’ll try not to be so angry.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I said not you all.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Let’s – me, yes me. I just wanted to ask you briefly before I ask you about Yemen. I noticed the statement that you guys put out about Zimbabwe, the Zimbabwe elections and the Zambian decision to deport the opposition leader.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Right.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: And in that statement it said that you are reviewing certain aspects of your cooperation with the Zambian Government. Can you be a little bit more specific? What aspects of --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Some of those will be conversations that will be had privately with both governments. But my understanding is that there are certain agreements in which that government was taking steps that the Zimbabweans weren’t completely familiar with and weren’t supportive of, and there were some concerns related to that. But let’s just --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: No, I understand, but I was just --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: But let’s just back up a couple steps for folks who’ve not been following this perhaps as closely as you have. Elections on July the 30th – those were promising, very promising. We thought it was a historic chance to sort of move beyond the political and economic crises of the past and toward a more democratic change and better dialogue in that country. People turned out massively in those elections. We put out a statement just after those elections complimenting them on those elections.

     

     

     

     

     

     

     

    However, the success in delivering an election day that was peaceful and open to international observers was then marred by violence, which we’ve been seeing and has been heavily reported, at least in the international press, over the past about week and a half. We’ve seen a disproportionate use of deadly force against protestors by the security forces, which is a great concern of ours. We’re concerned by those numerous reports of human rights violations since the elections had taken place about a week and a half or two ago. We have received credible allegations of detentions, of beatings, and other abuses of the people of Zimbabwe, particularly targeting opposition activists.

     

     

     

     

     

     

     

    Now, the latest news today is the foreign – excuse me, the former minister of finance had left to go to Zambia. Zambia returned him to Zimbabwe, we understand. And some of this is still fresh so we don’t have all the details at this point. But I understand he was detained and possibly let go.

     

     

     

     

     

     

     

    So I’m going to pause there because some of this is still unfolding, and I don’t want to give you any inaccurate information since it’s still developing.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: I get that. I just wanted to know is this a threat to withhold or suspend some aid to Zambia when you say you’re reviewing certain aspects of our cooperation?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Matt, I’m not going to get into that at this point, but we’re watching the situation carefully.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: All right. Let me ask you about this airstrike in Yemen, which appears to have killed dozens of children. The Saudis obviously are the ones who conducted this, but they do that with weapons supplied by the U.S., with training supplied by the U.S., and with targeting information, targeting data, supplied by the U.S. How can something like this happen?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: How can something like that report happen?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Yeah.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Well, I think we would start by saying --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: It’s more than a report. I mean, it’s – they admitted that it happened.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah. How can situations like this happen? We don’t have the full details about what happened on the ground. We’ve certainly seen the news reports of what has been reported happened, okay? I can’t confirm all the details because we are not there on the ground.

     

     

     

     

     

     

     

    We can say that we’re certainly concerned about these reports that resulted – that there was an attack that resulted in the deaths of civilians. We call on the Saudi-led coalition to conduct a thorough and transparent investigation into the incident. We take all credible accounts of civilian casualties very seriously. We call on the parties to take appropriate measures to protect civilians in accordance with international law and urge all parties to investigate all reported incidents of civilian casualties.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Okay. Well, they say – already the coalition says that they acted in accordance with international law. But if you look at the photographs, the video that come from the scene, it doesn’t look like that’s a really – that that’s a credible answer. So are you okay with the coalition on its own doing an investigation, or would you like to see some kind of an international component to it or an international investigation?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Well, I think I just answered that and we said that we would call upon the Saudi Government --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: So you’re --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: -- to do a full and thorough investigation, as we always do. And we call upon all parties in any kind of situation like this to take appropriate measures to try to mitigate the risk of civilian casualties.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: So you don’t think --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: DOD and other entities put out reports on this after the fact as they all start to investigate, and so we will look forward to any information on that.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Right. But my question is you don’t see a need for there to be something other than a coalition investigation, you don’t see a need for an independent --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Matt, I’m not going to get – this is something that is fresh, that just happened, so I’m not going to get ahead of any kind of investigation that may take place. Okay?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: It’s only the latest in a huge number of civilians killed during these operations though.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I would encourage you to take a look – and that is we regret any loss of civilian life. That is something that the United States Government – in particular, any time you talk to the Department of Defense about civilian casualties, they will say the same thing --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Well --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: -- that – I’m not finished, okay? And they will say the exact same thing, that all parties take very strong responsibility and measures to try to protect against the loss of civilian life. As we have seen – and you all very rarely ask about the issue that has been unfolding and the devastation that has taken place in Yemen – let’s look at some of the things that have been happening in Yemen.

     

     

     

     

     

     

     

    You have the Houthi rebels who continue to attack Saudi Arabia. They continue to do that with Iranian weapons, missiles, and rockets. They continue to try to attack civilian infrastructure in Saudi Arabia, for example, and that is part of the reason why these actions are being taken.

     

     

     

     

     

     

     

    Let me go back and remind you what I just said a moment ago, and that is we call for an investigation and we anticipate that a thorough investigation will be done. I don’t have anything more for you on that.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: The Secretary isn’t planning on having a conversation with --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I don’t have any information for you on that. Okay.

     

     

     

     

     

     

     

    Hi, Nick.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Is this – hey, Heather. Is this latest incident or the previous incidents causing the U.S. to re-evaluate in any way the role that it’s playing in the situation, in terms of its relationship with Saudi Arabia?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Look, we provide a tremendous amount of humanitarian assistance in Yemen to try to support civilians in Yemen and try to mitigate against the devastation that’s taken place there in that country. I don’t have anything more for you on that.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: But you also supply a tremendous amount of weaponry and the data for targeting to the Saudis.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Well, then – sorry.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Right? No?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: No.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Am I wrong? Is that wrong?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: That’s not wrong.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Sorry, these ladies over here are laughing. On that I would refer you to the Department of Defense that is involved with that, but as you know, Saudi Arabia is an important strategic partner in the region to the United States.

     

     

     

     

     

     

     

    Okay. Hi, Gardiner.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Just a follow-up on that. Hey. So obviously, there’s growing concerns in Congress about the toll this war is taking within Yemen. It’s the worst humanitarian disaster on the planet. Aren’t you concerned that incidents like this will further erode congressional support and lead to further support for legislation that could cut off Saudi Arabia from arms sales and the rest?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I mean, I think that is an entirely hypothetical question and we don’t comment on congressional proposals in any event, but I would ask – all of you have been very silent on the issue of Yemen, and times --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Well --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Although Said has asked. You’ve been the one reporter who’s asked a lot about Yemen and the situation there.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Well I would suggest that if you had more than two briefings a week and they lasted for longer than a half an hour or 40 minutes that you might get questions about something other than the actual main topic of the day.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Matt, I think you and I talk every single day.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Yes, we do.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: You have my phone number. You have all my numbers, and anytime you want to talk about Yemen, I’d be more than happy to answer your questions and provide you additional expert briefings --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Okay.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: -- on Yemen anytime anyone is interested, but I have not seen a major level of interest on the part of our press corps, with the exception of Said, on the issue of Yemen.

     

     

     

     

     

     

     

    Yeah.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Why does that matter, though? There’s news today, so --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Can you request an expert on Yemen?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah, certainly, I’d be happy to. Yeah.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Wait, so first of all, I think that when there have been attacks against Saudi installations or missiles and stuff, I think you’ve seen that there have been just as vigorous of reporting.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I don’t – I disagree, but --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Well, I mean, that’s – it’s not our job to, like, sit here and go back and forth on that. We’re asking today. The U.S. has tried to increase its target training with – to try and improve the targeting of the Saudi coalition. Is that still continuing?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Elise, I think that would be a DOD issue, so I’d encourage you to talk with my --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: But these are foreign – okay, but these are foreign military financing.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah, yeah.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Which is out of the State Department.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: And I would encourage you to talk to DOD about that. So some --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Well, maybe --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Some of this – some of this is a State Department equity, but much of this is Department of Defense, so I’d encourage you to talk with them about it.

     

     

     

     

     

     

     

    Hey, Laurie.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Hi. On Iraq, the road between Erbil and Kirkuk, which was cut as a result of fighting last October, is being rebuilt, but Baghdad has said that it will establish a customs border on that road and collect revenues. Is that consistent, a customs border in the middle of the Erbil-Baghdad road, in which one party, the Iraqi Government, is going to collect revenues? Is that consistent with your view of a unified Iraq?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I would – there are other countries that have done this in the past, including our own country years ago in which this type of thing has been done. I think this is largely an internal matter for the Government of Iraq, between Iraq and Erbil, to try to work out. We do encourage them to resolve any remaining issues between Baghdad and Erbil.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: You don’t have a position beyond that?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Look, we believe that a strong KRG government within a unified and federal Iraq is something that’s essential to Iraq’s long-term stability and the enduring defeat overall of ISIS.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Okay, if I could ask you about Turkey. So the deputy foreign minister was here; it seemed there was no progress. Is that the case? And was pastor – were the American hostages the only issues that were discussed or were there other questions like the Turkish purchase of the S-400 discussed as well?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah. I mean, obviously you all know that we have a very broad relationship with Turkey and a host of issues that we talk about with the Turkish Government whenever we do meet. Yesterday we had a wide-ranging conversation with Turkish Government officials. We made it clear that Pastor Brunson needs to be returned home. Much of this, though, we’re not going to negotiate in public.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Can you tell us --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Go ahead. Hi.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Can you tell us if you made any progress about the situation of Pastor Brunson?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah, I would say we would define progress as Pastor Brunson being brought home.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: So in other words, no.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: And so progress is --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Until he – until he’s --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Progress is Pastor Brunson being brought home to the United --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: So until he’s home there is no progress?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: -- to the United States.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Did you give any --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Did you give any deadline? Did you give Turkish officials any deadline?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I don’t have any information for you on that.

     

     

     

     

     

     

     

    Thanks. Hi.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: I think progress is kind of coming closer towards an agreement, like you’re not – you don’t have full North Korean denuclearization but you say that there is progress in working towards that goal. So is there progress in coming to some kind of deal with the Turks or are you still as far apart as you were the day that he was being hospitalized?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah, I’m not going to characterize it that way. As you know, we had – we met yesterday. They had wide-ranging meetings at the State Department and with other departments here in Washington. I’d refer you to those other departments that met with the Turkish Government. The progress that we want to be made is to have Pastor Brunson return home. And I’ll leave it at that. Okay?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: So is that saying you will not engage with the Turks anymore on this issue until Pastor Brunson comes home?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I’m not going to speculate on that, and I’m not going to get ahead of the administration on that issue. Hey, Said.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Hi. Thank you, Heather. Could we move – could you comment on the escalation in Gaza? There has been escalation in Israeli bombardment of Gaza as we speak.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I’m sorry, start that over again.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: There is an escalation as we speak of Israeli bombardment of Gaza. They said that they killed a 23-year-old woman, pregnant, with her toddler. Do you have any comments on that?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah. I mean, overall we’ve been watching this as it has been unfolding, and it’s a very concerning situation that has taken place in Gaza. Overall, we condemn the launching of missile attacks into Israel and call for an end to the destructive violence. We’ve seen reports that 180 or so rocket attacks have taken place, shot from Gaza into Israel, and we fully support Israel’s right to defend itself and to take actions to prevent provocations of that nature.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: But this last round of bombardment, Israeli bombardment, actually began by the Israelis. It was not Hamas that started this latest round.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Look, I’m not going to get into how this thing started. Let’s not forget that Hamas bears ultimate responsibility for the dire humanitarian situation in Gaza. It’s a tremendous concern of ours.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Okay. Let me ask you about the peace efforts that are taking place. Now, there are reports that the unveiling of the plan, the deal of the century, has been pushed back. Can – do you have any comment on that?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I would object to the premise of the question, your statement in that question. We have not unveiled the peace plan at this time. That will be unveiled by Mr. Kushner and Mr. Greenblatt when it is ready. And when it’s ready to be unveiled, they will unveil it.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: And lastly, last week you guys released some funds or some aid to the Palestinian Authority. I believe it was sent to the security forces. Can you share with us the amount of that aid? Is that a one-time thing, or is it part of the sort of unfreezing of the funds to the Palestinian Authority?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I’m going to have to get back to you on that issue. I don’t have any information for you on that today. Okay?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Russia?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Hi.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Russia?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah, go right ahead.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Okay, two quick questions. First of all, on the sanctions that were announced yesterday, one of the requirements for Russia to avoid further sanctions is to allow inspections to make sure that they’re not using chemical weapons. Does the State Department have any reason to think that Russia is going to allow that? And is the U.S. expecting Russia to allow that?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I mean, that’s asking us to look into the future, and we don’t know what the future holds. I think that’s a hypothetical question, so I don’t have an answer for you.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: But the U.S. is fully expecting to have some kind of inspections take place, then, according to this law?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I don’t have anything for you on that today, and I’m not going to get ahead of anything that happens in the near future. Okay?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Okay, well, that’s what the law says.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yep.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: But my other question is on the – is the U.S. then currently preparing for this next round of sanctions, then?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: As you well know, we don’t forecast sanctions. We have complied with the law in announcing those sanctions just yesterday, and we will comply with the law going forward, of course, as we always would. Okay?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Heather, just to get a follow-on on that?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah, sure. Hi, Gardiner.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: So you – in the case of Iran, you have this 12-point plan of what behavior you want the government to implement in order to lift sanctions. You have a whole series of sanctions that are now revolving around Russia having to do with CAATSA, Magnitsky, now weapons. Can you give us some global sense of what these sanctions are trying to achieve from an American foreign policy perspective? What are you looking for from Russia? Why do we have sanctions on them? What’s your goal? And when’s the – when’s the periodicity of these things?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Sure. I think I would start by answering that question with this: That we approach every country very differently. Every country that we have a relationship or even countries that we don’t have relationships with are viewed through a separate lens. So what may be appropriate for one country is maybe not necessarily appropriate for another country.

     

     

     

     

     

     

     

    The United States Government has determined that sanctions can be a very effective tool in trying to bring various governments to the table to negotiate with us or try to encourage countries to comply or to return to a better set of behaviors. So this is one tool that we have in a very big toolkit. The State Department works closely with Treasury and OFAC and other entities to implement, study, and enforce sanctions, and that is part of what you’ve seen yesterday. Let’s remember that one of the things that has brought North Korea to the table is sanctions. And we have found sanctions to be very effective in many cases around the world. So the U.S. Government looks at that as an overall tool.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Right, so North Korea is a great example. Sanctions – as a result, you want to get rid of their nuclear program. Again, Iran, you’ve got a list of 12 things. Venezuela, you’ve got sort of a clear list. I’m trying to understand what your policy is with Russia. You’ve got a variety – myriad now of sanctions. What’s your goal?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Well, I think the President has addressed this and so has Secretary Pompeo. We’d like to have a better relationship with the Russian Government, recognizing that we have a lot of areas of mutual concern. It is a major country; we are a major country as well. And so when you have that, you are forced to have to have conversations with other governments. And sanctions is a way that we can try to encourage better behavior on the part of government. Now, I’m speaking in a broad-based sense, but that’s one way that we can encourage better behavior. Okay.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Same topic?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Could I ask a follow-up on that?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: (Off-mike)

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Sure. What is your name, miss?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: My name’s Emily, I’m from Buzzfeed News.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Emily, hi.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: So if these sanctions are in part meant to encourage better behavior with Russia, Russia today came out and said that these sanctions – sort of as was expected – that these sanctions are not in keeping with the spirit of Helsinki. So – and I understand these sanctions were – they’re in keeping with the law, et cetera, but does this – or to put it a different way, is the cooperation that was sort of established at Helsinki – is the U.S. Government still planning on having that with Russia after yesterday’s sanctions?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: We tend to believe that dialogue is always an important issue. I think I had just addressed this with Gardiner, and that is trying to build a better relationship with countries that we need to cooperate with or we need to be able to have relations with, and that would be one example.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: And then just on the other point on the second tranche, and I don’t mean to get you into hypotheticals, but yesterday at the briefing they did say that if Russia doesn’t do certain things, including sort of admit wrongdoing and say that they weren’t going to do it again, that there would be second tranche. And today, Russia said this is ridiculous, we didn’t do that. So if they keep that position for the next 90 days, won’t there – won’t there, under the law, have to be a second tranche?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: And that’s why I would go back and say that we will comply with the law. We are well aware of what the law contains; we will comply with the law. But I’m not going to get ahead of what could happen 90 days from now. Okay.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: The same topic – same topic?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: (Off-mike)

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Janne, go right ahead.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Thank you, thank you, Heather. On North Korean and South Korean issues.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Okay.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: And – recently, South Korea imported North Korean coal. What is the U.S. position on the smuggling of North Korean coal into South Korea? Is that – do you think this is the – South Korea has violated sanctions?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I think – we’d say this: that we have a great relationship with the Government of South Korea. My understanding is that they are looking into reports of this. We encourage all countries to maintain sanctions, and to not skirt sanctions and make sure that sanctions are adhered to.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: But two days ago, John Bolton, national security advisor, and South Korean national security advisor Chung Eui-yong, they had telephone conversation and John Bolton said that he trust or believe in the South Korean Government. What does it mean that you trust the South Korean Government, so --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Well, the Government of the Republic of Korea is an ally and longstanding partner of ours, and we closely coordinate with that government.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: But allies – but they do something behind the United States is smuggling something else, so how you going to trust them?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Look, we trust when they say that they will investigate that they will investigate. We closely coordinate with them. They’ve been longstanding allies and partners, and we have a strong relationship with them.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Are you still investigations or waiting --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I don’t have anything more for you on that, okay?

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: All right, thank you.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Thanks.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: (Off-mike.)

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Kylie, go right ahead.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: So there’s been discussion of potentially having another meeting with North Korea. Has there been any progress on that that --

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: We have no meetings, no travel plans to announce today, and by the way, we just got back from a long flight, which I will remind you was a very long flight. Headed over to Asia, a long flight back. We’re okay with being here for a while.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: All right.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: (Off-mike.)

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Okay. Hi. Go ahead.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Well wait, can I just follow up real quick on that?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Just hold on, hold on, hold on. He asked first. Go right ahead.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Oh, I’m sorry.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Yes. So about the North Korean coal, yeah. And South Korean Government is going to announce the result of investigation about North Korean coal smuggling maybe later today. So now the issue is that – whether the United States is going to apply the second boycott to the Korean companies, which it appears to be violated the sanctions. So I just wonder whether you are going to apply the secondary boycott to the companies.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I think I just answered that, that the investigation was initiated by the Government of South Korea, and we will wait to hear from them on any announcements with regard to that, okay?

     

     

     

     

     

     

     

    And we’re going to have to wrap it up in just a minute. Elise, go right ahead.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Just on the – you said there’s nothing new to announce. Are the delegations trying to get another negotiating session? Like your team in Asia, are they trying to get another negotiating session together with the North Koreans?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Look, I mean, I can tell you we continue to have conversations virtually every day, every other day or so --

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: With the North Koreans?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: -- with the North Koreans, and when I say “conversations,” that can be by phone, that can be my message, that can be by email. Those are – they take different forms, those conversations do. So we continue to have conversations with the government. When – if and when we have travel announcements to make, I will certainly let you know, but we have nothing yet.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: But I mean, obviously that you’ll make those announcements, but I’m just wondering if like – if there is efforts being made to put together another negotiating session.

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I don’t have anything for you on that right now.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Can I have one question on the sanctions?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Okay? Okay. Sir, go right ahead.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Yeah. Just to follow up, you said you have nothing planned, but Mr. Bolton mentioned that in the letter that Secretary Pompeo gave to Foreign Minister Ri, there was an offer to meet. Has North Korea responded to that offer yet?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I don’t have any information for you on that. This was a letter from the President to Chairman Kim, so I don’t have any visibility on what was actually in that letter or what conversations the White House may or may not be having. I’d have to refer you to the White House for anything on that.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: So you can confirm that there was an offer?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: I can confirm there was a letter. Anything that the White House has said about that or Ambassador Bolton has said about that, I’d refer you back to them on those matters. When I have something to let you know, I certainly would be happy to.

     

     

     

     

     

     

     

    Okay, last question.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: (Off-mike.)

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah.

     

     

     

     

     

     

     

    QUESTION: Two days ago, President Trump claimed most Chinese students in the United States are spies. I’m not asking you to comment on what he said, but State Department as a agency to issue visa to Chinese students, do you share the view – do you think most Chinese students in the United States are spies?

     

     

     

     

     

     

     

    MS NAUERT: Yeah, I don’t have the President’s comments in front of me. I have not seen those comments, so I would hesitate to comment on his comments without having read it and had the full context. As you are well aware, we have many Chinese students studying in the United States. We have strong people-to-people ties with the Government of China, but of course there are concerns with some who might come into the United States and try to pick up some of our technology and other information and bring it back home for reasons that the United States Government would be concerned about. But we have a strong relationship with China and we enjoy having students studying in the United States from China, and I’ll just leave it at that.

     

     

     

     

     

     

     

    Okay, thanks. We’ve got to go, guys. We’ll see you soon.

     

     

     

     

     

     

     

    (The briefing was concluded at 3:28 p.m.)

     

     

     

     

     

     

     

    # # #

     

     

     

     

     

     

     


    The Office of Website Management, Bureau of Public Affairs, manages this site as a portal for information from the U.S. State Department.
    External links to other Internet sites should not be construed as an endorsement of the views or privacy policies contained therein.


          FAILED AND EXPIRED NIGERIAN STATE ON THE HIGH SPEED TO RWANDA (Part 2)      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
FAILED AND EXPIRED NIGERIAN STATE ON THE HIGH SPEED TO RWANDA (Part 2)


By Obulose Chidiebere N.
For: Family Writers Press.

The first step in the preparation is to classify the potential victims as ‘them’ and the potential perpetrators as ‘we’. The set up is the classic ‘we’ versus ‘them’. The line could be drawn along ethnicity, religion, race, and even class. The ‘them’ are next given a symbol. They are discriminated against and then, dehumanized.

In effect, part of the preparation for genocide is to induce hate for the targeted group through vile simplification of complex human issues. For instance, if some members of a group are mafia leaders, the problem is law and order; and law enforcement will do well to treat people as individuals and hold them accountable for falling afoul of the law. It is not something that demands the generalization of the group in question. A good example is the mafia problem in America in the 50s, 60s and 70s. Though most mafia leaders were of Italian descent, America did not tag every Italian-American a mafia. In fact, one of the people that brought the mafia in New York City to its knees was an Italian-American prosecutor named Rudy Giuliani.
The final stage of genocide according to George H. Stanton is denial. He said that it is an indication that future genocides are going to happen.

Nigeria is well known in the area of conflicts and wars. It has a long history of killings and massacres that fit perfectly well into this genocidal model. And Nigeria has done everything to deny it which means future genocides are going to happen. Instead of acknowledging killings of the past, Nigeria blames the victims. And those who committed those atrocities rather than being arrested and protected, are rewarded with jobs and higher positions in government to continue perpetuating more evil in the nation.

According to the US’ report on human rights violations in Nigeria 2018 they said “Impunity remained widespread at all levels of government. The government did not adequately investigate or prosecute most of the major outstanding allegations of human rights violations by the security forces or the majority of cases of police or military extortion or other abuse of power.”

ALSO READ: FAILED AND EXPIRED NIGERIA ON THE HIGH SPEED TO RWANDA (Part 1)

In spite of all these, the impunity rolling over Buhari/APC government are like a snowball, violations of court orders, killings, raping women and girls, continuous slaughtering of farmers and sacking of communities in Benue, Taraba, Enugu, Plateau and other parts of Nigeria by Buhari kinsmen, Fulani herdsmen, supervised by Nigerian military, Police, DSS etc. Yet, Buhari shamelessly went to Togo for meeting of 53rd ordinary session of the Authority of Heads of States and Government of the ECOWAS to advice African leaders to respect rule of law, and refused to understand that charity they say begins at home. He said that Nigeria is a country that upholds democracy, and is against human right violations. The President didn't even stop his hypocrisy there, he went ahead and urged other African leaders to respect democracy, equity, fairness and justice, what a hypocrisy!

While the president was speaking in Lome yesterday, 8 out of 30 lawmakers in Benue moved to impeach the Governor. While Buhari climbed the podium to speak yesterday, the deputy Governor of Imo State was impeached, after Imo state lawmakers went against a court order, restraining the lawmakers and the state's judiciary from carrying out any impeachment against him.  What was really shocking was that, the 8 lawmakers of Benue State house assembly were protected heavily and aided by armed security men to carry out that impunity; and the remaining 22 were chased away by security men like common criminals.

Buhari was speaking about respecting democracy and the rule of law in Togo, while Sambo Dasuki and El-Zazakay, Shittes leader are languishing in detention despite the several courts of competent jurisdiction that has ruled for him to be released.

What about many members of IPOB that have been killed and many others are still illegally being detained without trial since since 2015 he assumed office, simply because they are asking for their freedom. May be Buhari that went to Togo is not the one that rules Nigeria; that is to tell you that the voice is the voice of Jacob while the hand was that of Esau. it is either Jubril from Sudan is the one ruling Nigeria or otherwise But if really Buhari is the one that spoke at ECOWAS meeting in Togo, he should have known that rule of law, equity fairness and justice is far away from Nigeria. He should have also known that judiciary is dead and expired and the executive has assumed the position of both the executive and the judiciary. He should have known that the Fulanis are killing people on daily basis and taken over their ancestral lands, while the Federal Government and the security agencies are protecting them. This should tell you the kind of people in ECOWAS, this is a clear evidence that Africa is daft.
If there is sanity in ECOWAS, the likes of Muhammadu Buhari, Paul Biya of Cameroon supposed to be languishing in jail for their atrocities against their citizens and the people of Africa.

My fellow Biafrans, it is time we learn our lessons and go out of this shithole to build our land, the land of the rising sun, Biafra.

#EndNigeriaNow
#FreeBiafra

Edited by Her Excellency Oluchi Christy
For: Family Writers Press.
          Former Tyson Foods CEO Brings Chicken Farming To Rwanda — But Can It Last?      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
none
          Former Tyson Foods CEO Brings Chicken Farming To Rwanda — But Can It Last?      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
The chicken business has been very, very good to Donnie Smith, the former chief executive of Tyson Foods. Now Smith, 58, wants to share his wealth — and his fervent belief in the power of chickens — with subsistence farmers in Musanze, a poverty-stricken district of Rwanda. With USAID and the University of Tennessee, where … Continue reading Former Tyson Foods CEO Brings Chicken Farming To Rwanda — But Can It Last?
          The C.O.W.S. 2014 Counter-Racist Review      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
The Context of White Supremacy hosts our annual counter racist year-end review. We'll reconsider major events and patterns of the previous twelve months of world wide White Supremacy. 2014 was marked by the loss of black legends. Dr. Maya Angelou, Mayor Marion Barry, Mayor Chokwe Lumumba, Amiri Baraka, Ruby Dee, Sam Greenlee, Vincent Harding, Herman Ferguson and Yuri Kochiyama all transitioned. All of these Victims of Racism invested their superb talents and life currency in countering Racism. Whites spent most of the year tarring Richard Sherman, Michael Brown, Jr., Renisha McBride, Tamir Rice, Al Sharpton, Boko Haram, Elliot Rodger and black people in general as thugs and terrorists. Conversely, innocent Whites like Darren Wilson, Donald Sterling, Cliven Bundy, Theodore Waffer, and Jill Abramson were defended as White martyrs. This was the 25 year anniversary of Do The Right Thing, and "police" departments continued their lengthy tradition of chokeholds, terrorizing and killing black people. Whites recognized the 20 year anniversary of the Rwanda genocide and demonstrated the same disdain for black life when the Ebola epidemic menaced the west coast of Africa. There was much White noise for black corpses, but lesser, muted White effort for improving the existence of living black people. INVEST in The COWS - http://tiny.cc/ledjb CALL IN NUMBER: 760.569.7676 CODE 564943# SKYPE: FREECONFERENCECALLHD.7676 CODE 564943#
          The C.O.W.S. RACISM IN IRELAND      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Dr. Lucy Michael and Dr. Fidele Mutwarasibo visit The Context of White Supremacy. Dr. Michael is an Admitted Racist. She's a sociology lecturer at the University of Ulster; her research focuses on race and ethnicity, minority experiences of crime and victimisation, and leadership around equality issues. Dr. Mutwarasibo was born in Rwanda and moved to Ireland in 1995. He earned a PhD in sociology, is a founding member of the Africa Centre, and a member of the Irish Human Rights and Equality Commission. He's conducted substantial research on immigrants' rights and racism against non-white people seeking refuge in Ireland. Dr. Lucy suggested we invite Dr. Mutwarasibo on the program. We'll examine her remarks from this year's European Network Against Racism (ENAR) conference, where she emphasized that "black and black African people experience the most racism." INVEST in The COWS - http://tiny.cc/ledjb CALL IN NUMBER: 760.569.7676 CODE 564943# SKYPE: FREECONFERENCECALLHD.7676 CODE 564943# The C.O.W.S. archives: http://tiny.cc/76f6p
          Comment on Fun and interesting facts about gorillas you may not know by The 7 Best Things to Do in Rwanda - Big World Small Pockets      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
[…] trekking to see the gorillas – while really expensive – is one of those lifetime opportunities you can’t afford not to do […]
          Uitgezocht: Kan Rwandese ex-majoor nu echt asiel krijgen in ons land?      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

De asielaanvraag van de gewezen Rwandese majoor Bernard Ntuyahaga (66) roept heel wat vragen op. Binnen militaire kringen wordt verbolgen gereageerd dat de verantwoordelijke van de moord op tien Belgische para’s een kans maakt om in ons land te schuilen voor vergeldingsacties in Rwanda. En ook staatssecretaris Theo Francken (N-VA) ­benadrukt dat “asiel vragen niet wil zeggen dat hij het ook zal krijgen”. Maar wat zijn dan de mogelijke scenario’s?


          Deliveries Supervisor Job One Acre Fund Aug 2018      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Aug 2018 Deliveries Supervisor Job in Kenya August 2018   Sr. Monday Deliveries Supervisor Job at One Acre Fund We are an international non-profit that works in Kenya, Rwanda, Burundi, Tanzania, Uganda, Malawi and Zambia. In these countries, our 5,000+ strong staff serves over 500,000 smallholder farmers and enables them...
Read more »
          Foshan Tecon Package Machinery Co.,Ltd.      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Foshan Tecon Package Machinery CO., LTD is a high-tech equipment manufacturer. We designed the first production line for paper bag 20 years ago, that's is about 1996, and now we are listed in the world top three in this industry and the only one in China able to design & manufacture the whole production line of  bottom sealed paper bag. The leading product of our company is the "high-speed automatic bottom-pasted bag making machine".  It is composed of a tuber machine and a bottomer machine. We have sold to these countries such as: Yemen,America,Iran,Malaysia,Syria,Togo,Rwanda,Egypt,Kazakhstan,India,Indonesia,Sri Lanka and so on. Our products have won CE certificate, and have lots of patents.
          Rwandan Government subsidizes cost of Drugs for Mental Health Patients      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

More and more, Rwanda is proving that it’s set on being a country that puts the survival of its citizens first. According to AllAfrica, the country’s Ministry of Health, in partnership with Johnson & Johnson, is subsidizing the cost of drugs for mental health patients. Prices are being slashed by up to 70% in what […]

The post Rwandan Government subsidizes cost of Drugs for Mental Health Patients appeared first on BellaNaija - Nigeria breaking & top news to the World 24/7. Read Today.


          Comment on Rwandan Government subsidizes cost of Drugs for Mental Health Patients by tony      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Mehn!!!! U SPOKE MY MIND... GHANA PRESIDENT RIGHT BEHIND HIM... MUMU BUHARI NKO/???SMH
          Comment on Rwandan Government subsidizes cost of Drugs for Mental Health Patients by jokobaba      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Kagame is the only African leader with a brain.
          Rwanda reconsiders role of snubbed French language      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Rwanda turned its back on the French-speaking world when it chose English as the language of education a decade ago, but with bilingualism seen as an asset French is reviving.
          8/10/2018: BINNENLAND: Niet in België, niet in Rwanda, maar waarheen dan wel?      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

De asielaanvraag van de gewezen Rwandese majoor Bernard Ntuyahaga (66) roept heel wat vragen op. Binnen militaire kringen wordt verbolgen gereageerd dat de verantwoordelijke van de moord op tien Belgische para’s een kans maakt om in ons land te...
          Francia cannibale, si mangia l’Africa: il bilancio dell’orrore      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Francia cannibale, si mangia l'Africa: il colonialismo di Parigi sottrae ogni anno 500 miliardi di dollari a 14 paesi africani.
Sapevate che molti paesi africani continuano a pagare una tassa coloniale alla Francia dalla loro indipendenza fino ad oggi? Quando Sékou Touré della Guinea decise nel 1958 di uscire dall’impero coloniale francese, e optò per l’indipendenza del paese, l’élite coloniale francese a Parigi andò su tutte le furie e, con uno storico gesto, l’amministrazione francese della Guinea distrusse qualsiasi cosa che nel paese rappresentasse quelli che definivano i vantaggi della colonizzazione francese. Tremila francesi lasciarono il paese, prendendo tutte le proprietà e distruggendo qualsiasi cosa che non si muovesse: scuole, ambulatori, immobili dell’amministrazione pubblica furono distrutti; macchine, libri, strumenti degli istituti di ricerca, trattori furono sabotati; i cavalli e le mucche nelle fattorie furono uccisi, e le derrate alimentari nei magazzini furono bruciate o avvelenate. L’obiettivo di questo gesto indegno era quello di mandare un messaggio chiaro a tutte le altre colonie: il costo di rigettare la Francia sarebbe stato molto alto. Lentamente la paura serpeggiò tra le élite africane e nessuno, dopo gli eventi della Guinea, trovò mai il coraggio di seguire l’esempio di Sékou Touré, il cui slogan fu “Preferiamo la libertà in povertà all’opulenza nella schiavitù”.
Sylvanus Olympio, il primo presidente della Repubblica del Togo, un piccolo paese in Africa occidentale, trovò una soluzione a metà strada con i francesi. Non voleva che il suo paese continuasse ad essere un dominio francese, perciò rifiutò di siglare il patto di continuazione della colonizzazione proposto da de Gaulle, tuttavia si accordò per pagare un debito annuale alla Francia per i cosiddetti benefici ottenuti dal Togo grazie alla colonizzazione francese. Era l’unica condizione affinché i francesi non distruggessero tutto prima di lasciare il paese. Tuttavia, l’ammontare chiesto dalla Francia era talmente elevato che il rimborso del cosiddetto “debito coloniale” si aggirava al 40% del debito del paese nel 1963. La situazione finanziaria del neo-indipendente Togo era veramente instabile; così, per risolvere la situazione, Olympio decise di uscire dalla moneta coloniale francese Fcfa (il Franco Cfa delle colonie africane francesi), e coniò la moneta del suo paese. Il 13 gennaio 1963, tre giorni dopo aver iniziato a stampare la moneta del suo paese, uno squadrone di soldati analfabeti appoggiati dalla Francia uccise il primo presidente eletto della neo- indipendente Africa.
Olympio fu ucciso da un ex sergente della Legione Straniera di nome Etienne Gnassingbe, che si suppone ricevette un compenso di 612 dollari dalla locale ambasciata francese per il lavoro di assassino. Il sogno di Olympio era quello di costruire un paese indipendente e autosufficiente. Tuttavia ai francesi non piaceva l’idea. Il 30 giugno 1962, Modiba Keita, il primo presidente della Repubblica del Mali, decise di uscire dalla moneta coloniale francese Fcfa imposta a 12 neo-indipendenti paesi africani. Per il presidente maliano, che era più incline ad un’economia socialista, era chiaro che il patto di continuazione della colonizzazione con la Francia era una trappola, un fardello per lo sviluppo del paese. Il 19 novembre 1968, proprio come Olympio, Keita fu vittima di un colpo di stato guidato da un altro ex soldato della Legione Straniera francese, il luogotenente Moussa Traoré. Infatti durante quel turbolento periodo in cui gli africani lottavano per liberarsi dalla colonizzazione europea, la Francia usò ripetutamente molti ex legionari stranieri per guidare colpi di stato contro i presidente eletti.
Il 1° gennaio 1966, Jean-Bédel Bokassa, un ex soldato francese della Legione Straniera, guidò un colpo di stato contro David Dacko, il primo presidente della Repubblica Centrafricana. Il 3 gennaio 1966, Maurice Yaméogo, il primo presidente della Repubblica dell’Alto Volta, oggi Burkina Faso, fu vittima di un colpo di stato condotto da Aboubacar Sangoulé Lamizana, un ex legionario francese che combatté con i francesi in Indonesia e Algeria contro le indipendenze di quei paesi. Il 26 ottobre 1972, Mathieu Kérékou (che era una guardia del corpo del presidente Hubert Maga, il primo presidente della Repubblica del Benin) guidò un colpo di Stato contro il presidente, dopo aver frequentato le scuole militari francesi dal 1968 al 1970. Negli ultimi 50 anni, un totale di 67 colpi di Stato si sono susseguiti in 26 paesi africani; 16 di quest’ultimi sono ex colonie francesi, il che significa che il 61% dei colpi di Stato si sono verificati nell’Africa francofona.
Cinque i golpe subiti dal Burkina Faso e dalle Comore, quattro i colpi di Stato attuati in Burundi, Repubblica Centrafricana, Niger e Mauritania. Sempre tra le ex colonie francesi, hanno vissuto almeno tre colpi di Stato il Congo e il Ciad – due, invece, l’Algeria e il Mali, la Guinea Konakry e la Repubblica Democratica del Congo. Almeno un violento “regime change” ha poi investito Togo, Tunisia, Costa d’Avorio, Magagascar e Rwanda. Altri paesi africani sottoposti a colpi di Stato sono Egitto, Libia e Guinea Equatoriale (un golpe ciascuno), Guinea Bissau e Liberia (due golpe), Nigeria ed Etiopia (tre colpi di Stato), Uganda (quattro) e Sudan (cinque). In totale 45 golpe nell’Africa ex francese, più 22 in altri paesi africani. Come dimostrano questi numeri, la Francia è abbastanza disperata ma attiva nel tenere sotto controllo le sue colonie, a qualsiasi prezzo, a qualsiasi condizione. Nel marzo del 2008, l’ex presidente francese Jacques Chirac disse: «Senza l’Africa, la Francia scivolerebbe a livello di una potenza del terzo mondo». Il predecessore di Chirac, François Mitterand, già nel 1957 profetizzava che «senza l’Africa, la Francia non avrà storia nel 21° secolo».
Proprio in questo momento, 14 paesi africani sono costretti dalla Francia, attraverso un patto coloniale, a depositare l’85% delle loro riserve di valute estere nella Banca Centrale Francese controllata dal ministero delle finanze di Parigi. Finora, il Togo e altri 13 paesi africani dovranno pagare un debito coloniale alla Francia. I leader africani che rifiutano vengono uccisi o restano vittime di colpi di Stato. Coloro che obbediscono sono sostenuti e ricompensati dalla Francia con stili di vita faraonici, mentre le loro popolazioni vivono in estrema povertà e disperazione. E’ un sistema malvagio, denunciato dall’Unione Europea; ma la Francia non è pronta a spostarsi da quel sistema coloniale che muove 500 miliardi di dollari dall’Africa al suo ministero del Tesoro ogni anno. Spesso accusiamo i leader africani di corruzione e di servire gli interessi delle nazioni occidentali, ma c’è una chiara spiegazione per questo comportamento. Si comportano così perché hanno paura di essere uccisi o di restare vittime di un colpo di Stato. Vogliono una nazione potente che li difenda in caso di aggressione o di tumulti. Ma, contrariamente alla protezione di una nazione amica, la protezione dell’Occidente spesso viene offerta in cambio della rinuncia, da parte di quei leader, di servire il loro stesso popolo e i suoi interessi.
I leader africani lavorerebbero nell’interesse dei loro popoli se non fossero continuamente inseguiti e provocati dai paesi colonialisti. Nel 1958, spaventato dalle conseguenze di scegliere l’indipendenza dalla Francia, Leopold Sédar Senghor dichiarò: «La scelta del popolo senegalese è l’indipendenza; vogliono che ciò accada in amicizia con la Francia, non in disaccordo». Da quel momento in poi la Francia accettò soltanto un’ “indipendenza sulla carta” per le sue colonie, siglando “Accordi di Cooperazione”, specificando la natura delle loro relazioni con la Francia, in particolare i legami con la moneta coloniale francese (il franco), il sistema educativo francese, le preferenze militari e commerciali. Qui sotto ci sono le 11 principali componenti del patto di continuazione della colonizzazione dagli anni ‘50.
#1. Debito coloniale a vantaggio della colonizzazione francese. I neo “indipendenti” paesi dovrebbero pagare per l’infrastruttura costruita dalla Francia nel paese durante la colonizzazione. #2. Confisca automatica delle riserve nazionali. I paesi africani devono depositare le loro riserve monetarie nazionali nella banca centrale francese. La Francia detiene le riserve nazionali di 14 paesi africani dal 1961: Benin, Burkina Faso, Guinea-Bissau, Costa d’Avorio, Mali, Niger, Senegal, Togo, Camerun, Repubblica Centrafricana, Ciad, Congo-Brazzaville, Guinea Equatoriale e Gabon. La politica monetaria che governa un gruppo di paesi così diversi non è complicato perché, di fatto, è decisa dal ministero del Tesoro francese senza rendere conto a nessuna autorità fiscale di qualsiasi paese che sia della Cedeao (la Comunità degli Stati dell’Africa Occidentale) o del Cemac (Comunità degli Stati dell’Africa Centrale). In base alle clausole dell’accordo che ha fondato queste banche e il Cfa, la banca centrale di ogni paese africano è obbligata a detenere almeno il 65% delle proprie riserve valutarie estere in un “operations account” registrato presso il ministero del Tesoro francese, più un altro 20% per coprire le passività finanziarie.
Le banche centrali del Cfa impongono anche un tappo sul credito esteso ad ogni paese membro equivalente al 20% delle entrate pubbliche dell’anno precedente. Anche se la Beac e la Bceao hanno un fido bancario col Tesoro francese, i prelievi da quel fido sono soggetti al consenso dello stesso ministero del Tesoro. L’ultima parola spetta al Tesoro francese, che ha investito le riserve estere degli Stati africani alla Borsa di Parigi a proprio nome. In breve, più dell’ 80% delle riserve valutarie straniere di questi paesi africani sono depositate in “operations accounts” controllati dal Tesoro francese. Le due banche Cfa sono africane di nome, ma non hanno una politica monetaria propria. Gli stessi paesi non sanno, né viene detto loro, quanto del bacino delle riserve valutarie estere detenute presso il ministero del Tesoro a Parigi appartiene a loro come gruppo o individualmente. Gli introiti degli investimenti di questi fondi presso il Tesoro francese dovrebbero essere aggiunti al conteggio, ma non c’è nessuna notizia che venga fornita al riguardo né alle banche né ai paesi circa i dettagli di questi scambi. Al ristretto gruppo di alti ufficiali del ministero del Tesoro francese che conoscono le cifre detenute negli “operations accounts”, sanno dove vengono investiti questi fondi e se esiste un profitto a partire da quegli investimenti, viene impedito di parlare per comunicare queste informazioni alle banche Cfa o alle banche centrali degli stati africani, scrive il dottor Gary K. Busch (economista, docente universitario a Londra).
Si stima che la Francia detenga all’incirca 500 miliardi di monete provenienti dagli Stati africani, e farebbe qualsiasi cosa per combattere chiunque voglia fare luce su questo lato oscuro del vecchio impero. Gli stati africani non hanno accesso a quel denaro. La Francia permette loro di accedere soltanto al 15% di quel denaro all’anno. Se avessero bisogno di più, dovrebbero chiedere in prestito una cifra extra dal loro stesso 65% da Tesoro francese a tariffe commerciali. Per rendere le cose ancora peggiori, la Francia impone un cappio sull’ammontare di denaro che i paesi possono chiedere in prestito da quella riserva. Il cappio è fissato al 20% delle entrate pubbliche dell’anno precedente. Se i paesi volessero prestare più del 20% dei loro stessi soldi, la Francia ha diritto di veto. L’ex presidente francese Jacques Chirac ha detto recentemente qualcosa circa i soldi delle nazioni africane detenuti nelle banche francesi. In un VIDEO parla dello schema di sfruttamento francese. Parla in francese, ma questo è un piccolo sunto: «Dobbiamo essere onesti e riconoscere che una gran parte dei soldi nelle nostre banche provengono dallo sfruttamento del continente africano».
#3. Diritto di primo rifiuto su qualsiasi materia prima o risorsa naturale scoperta nel paese. La Francia ha il primo diritto di comprare qualsiasi risorsa naturale trovate nella terra delle sue ex colonie. Solo dopo un “Non sono interessata” della Francia, i paesi africani hanno il permesso di cercare altri partners. #4. Priorità agli interessi francesi e alle società negli appalti pubblici. Nei contratti governativi, le società francesi devono essere prese in considerazione per prime e, solo dopo, questi paesi possono guardare altrove. Non importa se i paesi africani possono ottenere un miglior servizio ad un prezzo migliore altrove. Di conseguenza, in molte delle ex colonie francesi, tutti i maggiori asset economici dei paesi sono nelle mani degli espatriati francesi. In Costa d’Avorio, per esempio, le società francesi possiedono e controllano le più importanti utilities – acqua, elettricità, telefoni, trasporti, porti e le più importanti banche. Lo stesso nel commercio, nelle costruzioni e in agricoltura. Infine, come ho scritto in un precedente articolo, “gli africani ora vivono in un continente di proprietà degli europei”.
#5. Diritto esclusivo a fornire equipaggiamento militare e formazione ai quadri militari del paese. Attraverso un sofisticato schema di borse di studio e “Accordi di Difesa” allegati al Patto Coloniale, gli africani devono inviare i loro quadri militari per la formazione in Francia o in strutture gestite dai francesi. La situazione nel continente adesso è che la Francia ha formato centinaia, anche migliaia di traditori e li foraggia. Restano dormienti quando non c’è bisogno di loro, e vengono riattivati quando è necessario un colpo di Stato o per qualsiasi altro scopo! #6. Diritto della Francia di inviare le proprie truppe e intervenire militarmente nel paese per difendere i propri interessi. In base a qualcosa chiamato “Accordi di Difesa” allegati al Patto Coloniale, la Francia ha il diritto di intervenire militarmente negli Stati africani e anche di stazionare truppe permanentemente nelle basi e nei presidi militari in quei paesi, gestiti interamente dai francesi.
Poi ci sono le basi militari francesi in Africa. Quando il presidente Laurent Gbagbo della Costa d’Avorio cercò di porre fine allo sfruttamento francese del paese, la Francia organizzò un colpo di Stato. Durante il lungo processo per estromettere Gbagbo, i carri armati francesi, gli elicotteri d’attacco e le forze speciali intervennero direttamente nel conflitto sparando sui civili e uccidendone molti. Per aggiungere gli insulti alle ingiurie, la Francia stima che la “business community” francese abbia perso diversi milioni di dollari quando, nella fretta di abbandonare Abidjan nel 2006, l’esercito francese massacrò 65 civili disarmati, ferendone altri 1.200. Dopo il successo della Francia con il colpo di Stato, e il trasferimento di poteri ad Alassane Outtara, la Francia ha chiesto al governo Ouattara di pagare un compenso alla “business community” francese per le perdite durante la guerra civile. Il governo Ouattara, infatti, pagò il doppio delle perdite dichiarate mentre scappavano.
#7. Obbligo di dichiarare il francese lingua ufficiale del paese e lingua del sistema educativo. “Oui, Monsieur. Vous devez parlez français, la langue de Molière!” (sì, signore. Dovete parlare francese, la lingua di Molière!). Un’organizzazione per la diffusione della lingua e della cultura francese chiamata “Francophonie” è stata creata con diverse organizzazioni satellite e affiliati supervisionati dal ministero degli esteri francese. Come dimostrato in quest’articolo, se il francese è l’unica lingua che parli, hai accesso al solo 4% dell’umanità, del sapere e delle idee. Molto limitante.
#8. Obbligo di usare la moneta coloniale francese Fcfa. Questa è la vera mucca d’oro della Francia, tuttavia è un sistema talmente malefico che finanche l’Unione Europea lo ha denunciato. La Francia però non è pronta a lasciar perdere il sistema coloniale che inietta all’incirca 500 miliardi di dollari africani nelle sue casse. Durante l’introduzione dell’euro in Europa, altri paesi europei scoprirono il sistema di sfruttamento francese. Molti, soprattutto i paesi nordici, furono disgustati e suggerirono che la Francia abbandonasse quel sistema. Senza successo. #9. Obbligo di inviare in Francia il budget annuale e il report sulle riserve. Senza report, niente soldi. In ogni caso il ministero delle banche centrali delle ex colonie, e il ministero dell’incontro biennale dei ministri delle finanze delle ex colonie è controllato dalla banca centrale francese e dal ministero del Tesoro.
#10. Rinuncia a siglare alleanze militari con qualsiasi paese se non autorizzati dalla Francia. I paesi africani in genere sono quelli che hanno il minor numero di alleanze militari regionali. La maggior parte dei paesi ha solo alleanze militari con gli ex colonizzatori (divertente, ma si può fare di meglio!). Nel caso delle ex colonie francesi, la Francia proibisce loro di cercare altre alleanze militari eccetto quelle che vengono offerte loro. #11. Obbligo di allearsi con la Francia in caso di guerre o crisi globali. Più di un milione di soldati africani hanno combattuto per sconfiggere il nazismo e il fascismo durante la Seconda Guerra Mondiale. Il loro contributo è spesso ignorato o minimizzato, ma se si pensa che alla Germania furono sufficienti solo 6 settimane per sconfiggere la Francia nel 1940, quest’ultima sa che gli africani potrebbero essere utili per combattere per la “Grandeur de la France” in futuro.
C’è qualcosa di psicopatico nel rapporto che la Francia ha con l’Africa. Primo, la Francia è molto dedita al saccheggio e allo sfruttamento dell’Africa sin dai tempi della schiavitù. Poi c’è questa mancanza di creatività e di immaginazione dell’élite francese a pensare oltre i confini del passato e della tradizione. Infine, la Francia ha due istituzioni che sono completamente congelate nel passato, abitate da “haut fonctionnaires” paranoici e psicopatici che diffondono la paura dell’apocalisse se la Francia cambiasse, e il cui riferimento ideologico deriva dal romanticismo del 19° secolo: sono il ministero delle finanze e del bilancio e il ministero degli affari esteri. Queste due istituzioni non solo sono una minaccia per l’Africa ma anche per gli stessi francesi. Tocca a noi africani liberarci, senza chiedere permesso, perché ancora non riesco a capire, per esempio, come possano 450 soldati francesi in Costa d’Avorio controllare una popolazione di 20 milioni di persone. La prima reazione della gente, subito dopo aver saputo della tassa coloniale francese, consiste in una domanda: “Fino a quando?”. Per paragone storico, la Francia ha costretto Haiti a pagare l’equivalente odierno di 21 miliardi di dollari dal 1804 al 1947 (quasi un secolo e mezzo) per le perdite subite dai commercianti di schiavi francesi dall’abolizione della schiavitù e la liberazione degli schiavi haitiani. I paesi africani stanno pagando la tassa coloniale solo negli ultimi 50 anni, perciò penso che manchi ancora un secolo di pagamenti!
(Mawuna Remarque Koutonin, “Quattordici paesi africani costretti a pagare la tassa coloniale francese”, da “Africa News” dell’8 febbraio 2014).

Sapevate che molti paesi africani continuano a pagare una tassa coloniale alla Francia dalla loro indipendenza fino ad oggi? Quando Sékou Touré della Guinea decise nel 1958 di uscire dall’impero coloniale francese, e optò per l’indipendenza del paese, l’élite coloniale francese a Parigi andò su tutte le furie e, con uno storico gesto, l’amministrazione francese della Guinea distrusse qualsiasi cosa che nel paese rappresentasse quelli che definivano i vantaggi della colonizzazione francese. Tremila francesi lasciarono il paese, prendendo tutte le proprietà e distruggendo qualsiasi cosa che non si muovesse: scuole, ambulatori, immobili dell’amministrazione pubblica furono distrutti; macchine, libri, strumenti degli istituti di ricerca, trattori furono sabotati; i cavalli e le mucche nelle fattorie furono uccisi, e le derrate alimentari nei magazzini furono bruciate o avvelenate. L’obiettivo di questo gesto indegno era quello di mandare un messaggio chiaro a tutte le altre colonie: il costo di rigettare la Francia sarebbe stato molto alto. Lentamente la paura serpeggiò tra le élite africane e nessuno, dopo gli eventi della Guinea, trovò mai il coraggio di seguire l’esempio di Sékou Touré, il cui slogan fu “Preferiamo la libertà in povertà all’opulenza nella schiavitù”.


          Former Tyson Foods CEO Brings Chicken Farming To Rwanda — But Can It Last?      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
The Smith family foundation aims to build a chicken business in Africa, but the extensive project is costly and difficult, and Rwanda cannot yet support a modern poultry industry without aid money.
          Facts to Get With The Real Encounter With The Gorillas      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

With manygood reasons, gorilla tracking in Rwanda is often described as "life changing" for vacationers. Only an estimatednumber of 890 Gorillas left in the world!


          Rwandair increases Europe service in Dec 2018/Jan 2019      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Rwandair during winter peak season schedules additional frequency on Kigali – Brussels – London Gatwick route, o board Airbus A330 aircraft. The 4th weekly flight will be operating on Fridays, from 14DEC18 to 17JAN19.

WB700 KGL0800 – 1550BRU1710 – 1725LGW 330 x137
WB701 LGW1900 – 2040BRU2140 – 0700+1KGL 330 x137


          Rwanda U18 W - Egypt U18 W maçını canlı izle 10 Ağustos 2018      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
10 Ağustos 2018 tarihinde Rwanda U18 W - Egypt U18 W maçını alternatif kanal seçeneklerimiz ile sitemizden canlı izleyebilirsiniz.
          Comment on Azrel Ismail Dikritik Netizen Kerana Hina Orang Asli? by Letihh      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Balik2 cerita xde faedah. India, Rwanda dah kuatkuasa kempen "No Plastics". Jaga kebersihan alam sekitar. Malaysia bila lagi?? Kata dah maju sgt negara..huhu. Ni balik2 cerita lgbt, kongkai, tut tutt, puttt prott...mmm
          Ni amasengesho yahesheje Rwamagana kwesa imihigo cyangwa ni ugukora cyane? #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Umunsi wo gutangaza imihigo mu turere urangwa na "stress" cyane cyane ku bayobozi batwo, ariko ugasanga n'abakozi b'uturere baba batorohewe kuko amanota atangazwa yerekana umusaruro uba waravuye mu ngufu zabo.

- Utuntu n'utundi / KT Editorial
          MIGEPROF yavuze ko ababyeyi ba Mugisha na Valens bareze neza #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Ministeri y'Uburinganire n'Iterambere ry'Umuryango yaburiye Abanyarwanda ko bakwiye kurwanya ihohoterwa rikorerwa abana, kugira ngo impano za benshi muri bo zitazabaheramo.

- Urusobe rw'ubuzima / KT Editorial
          RALGA iramagana ibishushanyo mbonera by'Imijyi bibangamiye abaturage #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Ishyirahamwe ry'uturere n'umujyi wa Kigali (RALGA) riramagana ibishushanyo mbonera by'Imijyi yunganira uwa Kigali bibangamira abaturage n'abandi bari basanzwe bayifitemo ibikorwa.

- Amakuru mu Rwanda / Ephrem Murindabigwi, Muhanga
          Buri mukinnyi wa Rayon Sports yemerewe 700,000frw nibegukana igikombe cy'amahoro #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Nyuma yo gutsinda ikipe ya Sunrise bagasanga ikipe ya Mukura ku mukino wa nyuma w'igikombe cy'Amahoro, buri mukinnyi w'ikipe ya Rayon Sports yemerewe agahimbazamusyi ka 700,000Frw, nibaramuka begukanye iki gikombe.

- Football / Sammy Imanishimwe
          Rayon Sports isezereye Sunrise isanga Mukura ku mukino wa nyuma #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Mu mukino wo kwishyura wa 1/2 w'igikombe cy'Amahoro Rayon ifashijwe na Sefu na Kevin itsinze Sunrise 2-0 isanga Mukura ku mukino wa nyuma.

- Football / Nsengumukiza Prudence
          VIDEO: Perezida Kagame arasobanura 'kuba ikigwari' icyo ari cyo #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
- KT TV
          Kuyobora muri kaminuza akesa imihigo byamuteye ishyaka ryo kwiyamamariza kuba depite #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Berwa Gisèle, umwe mu rubyiruko rushaka kujya mu Nteko ishinga amategeko, yemeza ko kuyobora akiga muri kaminuza ari byo byamuteye ishyaka ryo kwiyamamariza kuba depite.

- Amakuru mu Rwanda / Jean Claude Munyantore, Amatora y'abadepite 2018
          Guverinoma yirukanye abakozi ba RBC bateje leta igihombo #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Inama y'Abaminisitiri iyobowe na Perezida Paul Kagame, yaseshe ishami ryo mu kigo cy'igihugu cy'ubuzima (RBC) nyuma yo guteza leta igihombo cya za miliyari mu myaka ishize.

- Amakuru / KT Editorial
          Julian Hellmann atwaye akandi gace muri Tour du Rwanda #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Julian Hellmann yongeye guhesha ikipe ya Embrace the World intsinzi ubwo yatwaraga etape ya gatanu ya Tour du Rwanda muri sprint i Rubavu.

- Amagare / KT Editorial
          Mu Rwanda ngo hari aho batarabona umuyobozi imbonankubone #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Perezida Paul Kagame avuga ko imyitwarire ya bamwe mu bayobozi idakwiye, bitewe n'uko aho gukemura ibibazo by'abaturage bahora bahugiye mu gukemura amakimbirane abaranga.

- Amakuru mu Rwanda / KT Editorial, MobileBigStory
          Intore z'u Rwanda zataramiye abakinnyi ba Arsenal bitegura gutangira shampiyona (Video) #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Intore z'u Rwanda zataramiye abakinnyi b'ikipe ya Arsenal, mu rwego rwo kwibifuriza amahirwe masa muri shampiyona ya 2018/2019 bagiye gutangira.

- Amakuru mu Rwanda / KT Editorial
          Rwamagana yisubije umwanya wa mbere mu kwesa imihingo #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Akarere ka Rwamagana, kongeye kwisubiza umwanya wa mbere mu kwesa imihigo y'umwaka w'ingengo y'imari ya 2017- 2018 ku manota 84.5%.

- Amakuru / KT Editorial, MobileBigStory
          Abadepite basoje manda basize nkuru ki ? #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Kuri uyu wa Kane ni bwo Perezida wa Repubulika Paul Kagame ari busese Inteko ishinga amategeko umutwe w'Abadepite, isoje manda y'imyaka itanu.

- Amakuru mu Rwanda / KT Editorial, Amatora y'abadepite 2018
          Rayon Sports mu mazi abira nyuma yo gufatirwa ibihano bikomeye na CAF #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Ikipe ya Rayon Sports yafatiwe ibihano na CAF birimo ihazabu y'amafaranga n'ibihano byo gusiba imikino Nyafurika iri imbere ku bakinnyi bayo batatu ari bo Yannick Mukunzi ,Christ Mbondi n'Umuzamu Ndayisenga Quassim nyuma y'imirwano yakurikiye umukino wayihuje na USM ALGER.

- Football
          Icyizere ni cyose ku bakandida-depite b'uyu mwaka #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Bamwe mu bakandida bigenga bazahatana mu matora y'Abadepite azaba muri Nzeri 2018, bemeza ko biteguye bihagije ku buryo ngo badashidikanya ku ntsinzi.

- Amakuru mu Rwanda / Jean Claude Munyantore, Amatora y'abadepite 2018
          Perezida Kagame arayobora isinywa ry'imihigo anasese Inteko ishinga amategeko #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Perezida Kagame arayobora umuhango wo gusinya Imihigo y'umwaka w'ingengo y'imari wa 2018/2019 hamwe n'abayobozi b' inzego nkuru z'igihugu nab'inzengo z'ibanze.

- Amakuru mu Rwanda / KT Editorial, MobileBigStory
          International Police Peacekeeping Operations Support (IPPOS)       Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Location:  Africa- Various Locations  Current locations: Cameroon, Ghana, Rwanda,...

This is content summary, for full job details visit : http://internationalsecurityjobs.blogspot.com .

          Did you see the CRAZY thing that happened in Arsenal training this week? This is brilliant      Cache   Translate Page   Web Page Cache   


ARSENAL players were treated to a flashmob of Rwandan drummers during training ahead of their Premier League opener against Manchester City on Sunday.
          Former Tyson Foods CEO Brings Chicken Farming To Rwanda — But Can It Last?      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
The chicken business has been very, very good to Donnie Smith, the former chief executive of Tyson Foods. Now Smith, 58, wants to share his wealth — and his fervent belief in the power of chickens — with subsistence farmers in Musanze, a poverty-stricken district of Rwanda. With USAID and the University of Tennessee, where he is a trustee, Smith is the driving force behind a $2 million program called Feed the Future Tworore Inkoko, Twunguke , which means "Let's raise chickens and make a profit." Its immediate goal is to lift the incomes and improve the nutrition of about 750 rural farmers; if all goes according to plan, many thousands of farmers will follow the original cohort. All has not gone according to plan. Instead, the effort is a textbook example of what can go awry when experts arrive in a distant place with good intentions and a solid understanding of what works in the U.S., but without much grounding in a local economy or culture. Rwandan farmers, for example, are more
          10.08.2018 Nyhetsmorgen      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
** Nesten en av tre helsesøstre sier at de av og til eller ofte må avvise elever i døren ** Majoren fra Rwanda som ble dømt for å ha drept ti FN-soldater har søkt asyl i Belgia, og det provoserer mange. ** Hydro i Årdal har problemer med rensingen, og har sluppet ut giftige gasser nok en gang. Sogn og Fjordane har hatt problemer med resenalegget i hele sommer. Selskapet har lovet forbedring, men denne uken har det fosset ut giftige gasser nok en gang.
          Désignation de Shadary comme candidat du FCC à la présidentielle: Washington, Paris, Bruxelles, UE et UA saluent la décision de Kabila      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
En République démocratique du Congo, la désignation d’Emmanuel Ramazani Shadary comme candidat du Front Commun pour le Congo (FCC) à la présidentielle de décembre 2018, a pris tout le monde de court, même la communauté internationale. Celle-ci n’avait jamais cru que Joseph Kabila prendrait une telle décision, allant à  contre-courant de la dynamique actuelle dans la région des Grands Lacs où le Rwanda, l’Ouganda, le Burundi et le Congo-Brazzaville n’ont pas hésité un seul instant à modifier leurs constitutions respectives pour se cramponner au pouvoir. Et ce, sans condamnation de la communauté internationale. Mais en Rd Congo, Joseph Kabila aura déjoué tous les plans diaboliques, mieux les plans de la balkanisation du pays concoctés par les ennemis du Congo dans les officines occidentales, qui n’attendaient qu’un supposé faux-pas pour mettre leurs plans en exécution et trainer ainsi le pays dans la poussière. Heureusement que l’Afrique pouvait encore compter sur un de ses dignes fils, au parfum de tous ces plans, pour mener une démarche contraire, au bénéfice de son peuple. Leurs plans à eux tous étant démasqués, ils se jettent dans les félicitations du bout des lèvres. Dans un communiqué parvenu à la rédaction du Journal L’Avenir, l’Ambassade des Etats-Unis en Rdc écrit ceci : « En République démocratique du Congo, l’annonce de la part de la coalition au pouvoir d’un candidat de consensus autre que le Président Kabila représente un pas en avant important pour la démocratie congolaise. Nous sommes encouragés par le signe selon lequel le Président Kabila entend respecter ses engagements conformément à la constitution congolaise et à l’Accord de la Saint-Sylvestre de décembre 2016 en ne briguant pas un troisième mandat », dit ce texte, qui ajoute que les responsables du gouvernement, de l’opposition, et de la société civile, ainsi que les chefs des forces de l’ordre partagent avec le président Kabila la responsabilité d’assurer le plein respect des normes démocratiques. Le peuple congolais doit pouvoir exprimer ouvertement ses opinions et choisir ses candidats sans craindre les violences, les menaces ou l’intimidation. Nous faisons appel à la Commission électorale nationale indépendante et aux autorités congolaises afin qu’elles prennent les mesures qui s’imposent pour garantir la tenue d’élections crédibles le 23 décembre 2018, en permettant notamment l’accès au public au nouveau fichier électoral et en ayant recours à une méthode de vote qui bénéficie de la confiance de l’électorat congolais. Ce communiqué souligne en passant que la RDC jouit d’une occasion historique d’assurer un transfert pacifique du pouvoir en décembre, et les Etats-Unis seront prêts à appuyer ce processus selon les normes du calendrier électoral établi.   La France prête à accompagner la Rdc De son côté, le Président de la République française salue la décision annoncée hier par le Président Joseph Kabila de ne pas se représenter aux prochaines élections présidentielles, conformément à son engagement de respecter les termes de la Constitution congolaise. « La France, qui s’est constamment tenue aux côtés de la République démocratique du Congo, rend hommage à l’action du Président Kabila pour l’unité et l’intégrité de la RDC », indique ce document, qui ajoute qu’aux côtés de ses partenaires et en particulier de l’Union Africaine, des organisations régionales et des pays voisins, la France se tient prête à accompagner les efforts des autorités congolaises en vue de la tenue, le 23 décembre prochain, d’un scrutin libre, transparent et inclusif. Concernant la Belgique, son ministre des Affaires étrangères, Didier Reynders, a indiqué “prendre acte” de la désignation par le président congolais Joseph Kabila d’un dauphin, Emmanuel Ramazani Shadary, qui sera le candidat du pouvoir en place à l’élection présidentielle du 23 décembre en République démocratique du Congo. Le scrutin doit se faire dans un climat “apaisé” pour que les résultats soient “crédibles”. Il a toutefois appelé les responsables congolais à s’engager en faveur de l’organisation des différents scrutins prévus à cette date (présidentiel, législatif et provinciaux) dans un climat “apaisé” et “inclusif” afin que les résultats soient “crédibles”. “On prend acte de la consultation menée au sein de la Majorité présidentielle“, a affirmé Didier Reynders à l’agence Belga. Ces consultations ont conduit M. Kabila à désigner mercredi, in extrémis, Emmanuel  Ramazani Shadary, un ancien ministre de l’Intérieur et actuel Secrétaire permanent du parti présidentiel, comme le candidat du Front commun pour le Congo (FCC), une vaste plate-forme électorale créée par Joseph Kabila. “Cela démontre que le président (Kabila) n’est pas candidat” à un troisième mandat – que lui interdit la Constitution qu’il a lui-même promulguée en 2006 -, a ajouté Didier Reynders. Il a rappelé que la communauté internationale, l’Union européenne et l’Union africaine (UA) ainsi que les pays de la région avaient exprimé leur opposition à une candidature du chef de l’Etat congolais à un troisième mandat.   L’EU et l’UA se joignent Dans une déclaration, la Représentante Spéciale du Secrétaire-général des Nations Unies en République démocratique du Congo et des Ambassadeurs ou Chefs de mission du Canada, des Etats-Unis, de la Suisse, de l’Union africaine ainsi que de l’Union européenne en accord avec les Chefs de mission de l’UE à Kinshasa, saluent la décision du Président Joseph Kabila Kabange d’avoir tenu son engagement de respecter la Constitution congolaise. La conclusion du dépôt des candidatures pour les élections présidentielles et législatives en RDC, conformément au calendrier électoral de la CENI, constitue une étape clé sur la voie devant mener à la première alternance politique pacifique en RDC, grâce à des élections crédibles le 23 décembre 2018. « Nous réitérons notre appel à toutes les parties à veiller à ce que le processus électoral et le transfert du pouvoir soient menés de manière transparente, pacifique et inclusive, conformément à la Constitution et à l’Accord de la Saint-Sylvestre de décembre 2016 », insiste ce communiqué, qui poursuit que l’engagement de tous les acteurs congolais en faveur d’élections crédibles, pacifiques et inclusives avant la fin de l’année renforcera la stabilité et la prospérité de la RDC et de toute la région. Pour sa part, le Président de la Commission de l’Union Africaine, Moussa Faki Mahamat, prend note avec satisfaction de la nouvelle étape franchie hier dans le processus électoral en République démocratique du Congo. Il se félicite du respect par le Président Joseph Kabila Kabange de son engagement à se conformer aux dispositions pertinentes de la Constitution congolaise et à celles de l’Accord politique de la Saint Sylvestre relatives à l’éligibilité à la présidence de la République. Ce faisant, le Président Kabila a posé un geste de haute valeur politique dans l’intérêt supérieur de son pays. Le Président de la Commission souligne que le succès de la suite du processus électoral appelle à un engagement sans faille de la part de l’ensemble de la classe politique congolaise et des institutions chargées de l’organisation des scrutins à venir. Il réitère, en conséquence, son appel à tous les acteurs concernés pour qu’ils œuvrent ensemble et de bonne foi, à la tenue d’élections paisibles, transparentes et véritablement inclusives, notamment en garantissant le droit de tous les citoyens qui le souhaitent et remplissent les conditions stipulées par les textes en vigueur à y concourir. Il souligne, encore une fois, la nécessité et l’urgence que revêt la création d’un environnement propice à une compétition électorale loyale et équitable, à travers la mise en œuvre de mesures de décrispation appropriées. Il est impératif que le peuple congolais puisse se prononcer librement et en toute souveraineté sur son destin. L’Union africaine réitère son engagement à soutenir le processus électoral dans le cadre de ses instruments pertinents, notamment la Charte africaine de la démocratie, des élections et de la gouvernance. À cet effet, elle continuera à travailler étroitement avec les organisations régionales compétentes, à savoir la Communauté économique des États de l’Afrique centrale, la Conférence internationale sur la région des Grands Lacs et la Communauté de développement de l’Afrique australe, ainsi qu’avec les Nations unies et les autres partenaires internationaux de l’Afrique. (JMNK)
          Diabolisé pour le 3ème mandat: Kabila se révèle un démocrate historique      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Jamais un président n’aura été aussi diabolisé et couvert des invectives caustiques sur base des soupçons d’un projet machiavélique de présenter sa candidature pour un troisième mandat prohibé par la Constitution. Face à cet injuste  procès d’intention, et aux yeux de l’histoire, Joseph Kabila a triomphé haut la main. En désignant un candidat président pour le compte de sa méga-coalition, le FCC, il s’inscrit en lettres d’or dans les annales de l’histoire de la RDC comme l’architecte complet de la rédémocratisation de la RDC – après les épisodes de la démocratisation de 1960-1965 et l’échec de la CNS. Une authentique double prouesse historique. En effet, Joseph Kabila a défait les flagorneurs de la M.P fabricants d’une rocambolesque interprétation constitutionnelle pour un troisième mandat, autant qu’il a renversé ses détracteurs lui imputant malicieusement l’intention de se représenter. Et plus remarquable, Joseph Kabila  aura  réussi à rédémocratiser la RDC, tout en reconstruisant l’Etat, en reformant l’économie, en unifiant l’armée. Un vrai tour de force. Aucun leader politique Africain n’a démocratisé son pays après une «Guerre Mondiale Africaine», avec un Etat en dislocation et une économie dévastée. A deux reprises, la RDC aura organisé les élections avec ses propres moyens financiers (2011 et 2018) pour un total faramineux avoisinant $ 1 milliard! Certes, il y en encore d’immenses déficits couplés aux défis. Mais le Fils de Mzée Kabila a réussi son pari dans un contexte dont la complexité était au-delà de tout idéaltype scientifique requis pour démocratiser un pays. Indubitablement, les négationnistes verront dans l’acte de J. Kabila une capitulation. D’autres y cerneront la conséquence des pressions occidentales et autres menaces de guerre par les pays voisins. Mais, l’histoire retiendra que par cet acte, Joseph Kabila a réussi «magna cum laude». Il a fait preuve d’une grandeur d’esprit politique. Il s’est élevé au dessus des instincts  autoritaristes des autres présidents de la région ayant fait modifier la Constitution pour se pérenniser au pouvoir. Respect au Raïs. Le minimum de rectitude intellectuelle et d’impartialité scientifique exige qu’on lui reconnaisse cet exploit politique historique, non seulement de démocrate, mais surtout de bâtisseur de la démocratie. J. Kabila pourra désormais parcourir le monde pour expliquer comment on démocratise un Etat trouvé en faillite et disloqué avec une économie en effondrement tectonique.  C’est ce que cette cogitation avait déjà relevé dans l’ouvrage publié en Mai 2018. Dans sa version originale, la cogitation portait le titre : «Le Rais  J. Kabila en fin de règne et le jugement collectif historique: critique  de l’imagerie du président en  RDC.» ENTRE L’IMAGERIE DU RAIS PACIFICATEUR-MODERNISTE ET LE KABILA AUTOCRATE DEMOCRATICIDE La construction de l’image d’un président de la République et son intériorisation dans la conscience collective est fondamentalement fonction de l’intelligibilité et de la discursivité déployées par les politiciens. Aux USA, l’étude des présidents et leurs modes opératoires constituent toute une sous-discipline de la Science Politique. En RD Congo, ce sont les politiciens et surtout les communicateurs du camp au pouvoir et l’opposition qui formatent et articulent les termes de l’intériorisation dudit président dans la conscience collective. Sous cette lumière, sans  fournir une exploration exhaustive, on peut noter que la MP et l’opposition ont de manière générale construit deux images diamétralement opposées de Joseph Kabila. Ces images influent sur le jugement collectif et historique du président. En ce qui concerne la MP (et l’AMP avant elle), l’image ou la représentation mentale de Joseph Kabila a été constamment structurée dans les termes d’intelligibilité du «Raïs Kabila pacificateur» (2003-2010) et le Raïs Kabila modernisateur (2011-2017). Les campagnes électorales de 2006 et de 2011 ont été conduites essentiellement sur base de ces thématiques.  Les discours, interventions oratoires, la communication en solo ou dans les débats et autres écrits de la MP ont gravité autour de ces deux idéogrammes. La télévision nationale (RTNC) et les stations de télévision associées au pouvoir diffusent tant ostentatoirement que subtilement cette conceptualisation. Elles injectent l’image du Raïs Kabila pacificateur-modernisateur dans la psyché collective.         A l’antipode, les politiciens de l’opposition ont depuis 2001 présenté tant aux Congolais qu’à l’opinion internationale l’image d’un Joseph Kabila potentat déterminé à monopoliser le pouvoir. L’opposition originale et radicale a peint l’image d’un Kabila autocrate accumulateur des richesses nationales avec ses affidés politico-mercantilistes. Dans les campagnes électorales de 2006 et de 2011, cette thématique a prévalu.                                                                                                                                               De même, dans la plupart des interventions médiatiques, les conférences et les écrits  des acteurs de l’opposition, surtout à l’étranger, c’est cette image d’un Kabila néo-mobutiste (Mobutu Light, dixit Jeune Afrique) accumulateur qu’ils ont martelée. Ensuite, la défection de gros calibres Kabilistes (Katumbi, Kamerhe, Lumbi, Kalombo et les G7) vers l’opposition  y a ajouté l’image d’un J. Kabila démocraticite. Ces nouveaux convertis à l’opposition, comme s’ils voulaient révéler une dimension ombrageuse de J. Kabila, nous le présentent comme un «personnage opiniâtre, presque sinistre». Un absolutiste déterminé à envoyer le projet de la démocratie en RDC aux calendes grecques pour régner à perpétuité. «Nous l’avons quitté parce qu’il veut noyer la démocratisation», semblent-ils nous dire. Dans la crise politique de 2016, empirée par la tragédie du 31 Décembre 2017, c’est cette image de Joseph Kabila fossoyeur du projet républicain de la démocratisation, dont les racines sont ancrées dans la CNS, que ces nouveaux opposants ont exploitée et amplifiée. L’ICONOGRAPHIE POPULISTE : J.KABILA LE CHEVAL DE TROIE DES FORCES DE LA BALKANISATION   Inéluctablement, les deux thèses présentées au point précédent formatent la perception du Président Kabila dans la psyché populaire. On les trouve aussi reprises en échos sous diverses formes tant chez les intellectuels, les journalistes, la société civile, que les ecclésiastiques. Mais ici, il est important de capter le concept de J. Kabila qui transparait dans l’imaginaire de la population, dans les places publiques, les bus, les lieux de beuverie, les places mortuaires, tant au pays que dans la Diaspora. Dans cette optique, l’image dominante de J. Kabila est celle d’un produit des Rwandais dans une conspiration avec les occidentaux pour la prédation du Congo et sa balkanisation. Sur la myriade des sites webs, des productions vidéos placées sur YouTube, dans les réseaux sociaux,  quelle que soit la variante, c’est cette image qui prévaut, explicitement ou en filigrane. Elle influence tout jugement sur J. Kabila. Cette conceptualisation ou encore cette imagerie d’intériorisation de type populiste n’est pas exclusivement inspirée par l’opposition. On pourrait même affirmer que c’est plutôt l’inverse : l’opposition a repris en échos cette iconographie produite par une mentalité politique collective ambiante. En effet, cette image découle d’un reflexe d’auto-exonération par les Congolais de leur part de responsabilité dans le drame qui secoue la société. C’est le reflexe de la recherche du bouc émissaire qui, comme je l’ai noté dans une autre réflexion, nous amène souvent à transposer notre mal dans l’autre. Dans ce schème mental populiste, on cherche toujours le coupable en dehors de soi-même. On pointe l’autre comme le sorcier.                                                                      Ainsi, la conscience collective a mécaniquement, sans trop réfléchir objectivement, adopté des prédispositions pour s’imbiber de tout discours qui brandit les autres (Rwandais, Américains, occidentaux) comme auteurs de nos malheurs. C’est ainsi qu’en RDC, tout comme à l’étranger, les Congolais se délectent de tout récit  brandissant J. Kabila comme un Rwandais, envoyé par Paul Kagame pour gouverner le Congo et le piller au profit des Américains et autres occidentaux. Force est de relever que certains pseudo-nationalistes (et intellectuels souffrant des distorsions cognitives) martèlent cette thèse en soutenant que les occidentaux veulent balkaniser le Congo. Au même moment, la population pense que cette balkanisation a comme agent principal (relais des occidentaux) Joseph Kabila. En d’autres termes certains Kabilistes et leurs intellos déficients et xénophobes qui promeuvent la thèse de la balkanisation fournissent les munitions aux détracteurs du Raïs Congolais.   LE PRISME TRANSCENDANTAL : J.KABILA LE DEMOCRATISEUR (DEMOCRATIZER) REFORMISTE Quelle pourra être alors l’intelligibilité de Joseph Kabila dans le jugement de l’histoire, dans le prisme d’une historiographie politologique délestée de la subjectivité partisane. C’est-à-dire un entendement épuré des distorsions cognitives populistes produites par la tradition et autres affabulations inhérentes aux détritus mentaux ambiants? Il est évident que la conceptualisation proposée ici n’est pas du tout exclusive. Elle n’est qu’une piste de compréhensibilité de J. Kabila. Le prisme transcendantal relativise aussi la thèse de J. Kabila autocratique et démocraticide prônée par les opposants. J. Kabila n’est aucunement un autocrate kleptocratique et sultanique, egocentrique et phallocratique, comme Mobutu, Nguema, Zuma ou Mugabe. Donc, en ultime instance, l’historiographie politologique captera certainement Joseph Kabila comme un leader «démocratiseur » (en Anglais democratizer) minimaliste car ses réformes n’ont pas su enclencher le début de la mutation substantielle de la RDC. Le Raïs Congolais est un «démocratiseur» parce que rejetant le radicalisme des extrémistes qui l’avaient précédé (les écartant ensuite au péril de sa vie !), et qui avaient prohibé les partis politiques, et avaient imposé un dirigisme économique désuet, il a promu le pluralisme politique tout en ravivant l’économie jadis désintégrée. Et plus déterminant au plan systémique, les historiens et politologues retiendront certainement  que la dispensation de Joseph Kabila a donné au système politique congolais toutes les composantes structurelles majeures de la démocratisation (constitution, loi électorale et administration électorale, institutions démocratiques, trois cycles électoraux en 12 ans !). Le  régime Mobutiste et ses élites de la CNS avaient échoué d’enclencher cette dynamique systémique de 1990 à 1997. Mais, le régime Kabiliste (et certains affidés radicaux), n’a pas su opérationnaliser le système politique en substance vers la consolidation de la démocratisation. Sa démocratisation aura donc été minimaliste – une version de la dictablanca. La non-organisation des élections et la résurgence de la restriction des libertés en 2016-2017 constituent un frein majeur.                                                                        Par ailleurs, le Raïs Kabila a été un pratiquant notable des réformes économiques. En effet, aucun historien ou politologue équilibré ne manquera de noter que J. Kabila a accepté et matérialisé des réformes économiques draconiennes exigées avec rigueur par le FMI et la Banque Mondiale. Ces réformes permirent l’effacement de la dette (plus de $10 milliards) et surtout l’assainissement du cadre macro-économique. Cela a permis le retour de la RDC dans la zone de la croissance économique, la maitrise de l’inflation et l’amélioration des revenus, ainsi que l’attraction des investisseurs. Ces réformes ont permis l’amélioration notable du budget national de moins de $1 milliard avant 2001 à plus de $6 milliards dans les années 2011-2014. La capacité réelle de la trésorerie de l’Etat est passée de moins de $800 millions en 1997 à plus de $4 milliards sous le régime kabiliste. Cependant, les impératifs politiques, institutionnels et militaires d’un Etat en reconstruction ont imposé des charges de rémunération et de fonctionnement gigantesques. Cela a réduit la capacité financière de l’Etat, l’empêchant d’accorder des ressources significatives aux besoins sociaux et aux investissements  publics, afin d’accélérer la reconstruction. En plus, le Raïs Kabila n’a pas su impulser le Congo au-delà, diversifier l’économie, construire des infrastructures  énergétiques mutationnelles, en 17 ans de pouvoir. Ce n’est pas splendide, mais ce n’est pas «rien.» C’est une occurrence matérielle et d’une historicité indéniable. CONCLUSION :             LE DEMOCRATISEUR VICTIME DES EFFETS OPTICO-PSYCHOPOLITIQUE DES REFORMES INITIEES Comme le note le Professeur Mulumbati de l’université de Lubumbashi (Sociologie Politique), c’est lorsque le détenteur du pouvoir initie des réformes que le peuple guidé par le brin de lumière produite par la liberté, aperçoit les plus grandes possibilités de changement. Ainsi mieux éclairé, le peuple exige donc dudit détenteur du pouvoir qui initie des réformes courageuses plus qu’il ne réalise. C’est l’effet optico-psychopolitique des réformes. In fine, pour une reconstruction plus accélérée et un développement expansif, il est plus rationnel et moralement édifiant de conceptualiser J. Kabila comme un démocratiseur réformiste, afin de mieux cerner son modeste accomplissement, d’évaluer les projets existants, et leurs déficits, pour éviter «la bêtise de l’éternel recommencement.» c’est la seule voie de la raison pour envisager la marche vers l’édification du Congo Emergent avec lucidité. Il convient de partir de ce qui a déjà été réalisé en corrigeant les défaillances, pour ne pas verser dans les irrationalités de la table rase. Il faut s’exorciser du délire auto-messianique, éviter les pièges du populisme, et ainsi construire plus vite et plus efficacement à partir des efforts déjà consentis. Hubert Kabasu Babu Katulondi (Libre-penseur, Ecrivain)
          WHO Experts Start Ebola Vaccinations In Congo      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

The World Health Organization says experts are starting to carry out Ebola vaccinations in Congo’s latest deadly outbreak. Health officials have warned that containing the outbreak is complicated by the presence of multiple armed groups in the northeast region that borders Uganda and Rwanda. Congo’s health ministry says at least nine people have died in [...]

The post WHO Experts Start Ebola Vaccinations In Congo appeared first on NewsGram.


          Rwanda:Rwandan Cultural Dance Troupe Visits Arsenal Training Ground      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
[New Times] A Rwandan cultural troupe paid a surprise visit to Arsenal Football club's training ground, London Colney--in Hertfordshire, and performed to a cheerful group of players and the coaching staff yesterday, the club said today.
          Tour du Rwanda 2018: les porteurs de maillots avant l’étape 6      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Ce vendredi, se dispute entre Rubavu et Kinigi Parc des Volcans (108, 5 km), la 6è étape du Tour du Rwanda 2018. Une épreuve qui tient en haleine les fans […]

Lire l'article Tour du Rwanda 2018: les porteurs de maillots avant l’étape 6 sur Africa Top Sports.


          8/10/2018: BINNENLAND: Niet in België, niet in Rwanda, maar waarheen dan wel?      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

De asielaanvraag van de gewezen Rwandese majoor Bernard Ntuyahaga (66) roept heel wat vragen op. Binnen militaire kringen wordt verbolgen gereageerd dat de verantwoordelijke van de moord op tien Belgische para’s een kans maakt om in ons land te...
          Tour du Rwanda - Et. 5 : Classements      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Julian Hellmann (Team Embrace The World Cycling) s'est imposé, ce jeudi, lors de la cinquième étape du Tour du Rwanda (2.2), disputée sur 95 kilomètres entre Karongi...
          L'un des bourreaux des dix paras assassinés à Kigali a fini sa peine et demande l'asile à la Belgique      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Il y a 24 ans, dix militaires belges, dix paras de Flawinne, étaient assassinés au Rwanda. Au moment des faits, ils portaient non pas leur béret vert mais le casque bleu des Nations unies. Un officier rwandais a été condamné pour ces faits. Il a purgé...
          Rwanda:Imihigo - Put Citizens First, Says Kagame      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
[New Times] President Paul Kagame yesterday cautioned local leaders and other government officials who fail to address citizens' problems, urging them to focus on addressing the issues affecting communities.
          Rwanda:Number of Female Parliamentarians Likely to Increase      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
[New Times] Women make up about 61 per cent of all nominees compared to 50 per cent in the 2013 elections that ushered in an unprecedented 64 per cent seats for women.
          Rwanda:Imihigo - Put Citizens First, Says Kagame      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
[New Times] President Paul Kagame yesterday cautioned local leaders and other government officials who fail to address citizens' problems, urging them to focus on addressing the issues affecting communities. Reported by allAfrica.com 2 hours ago.
          Après avoir demandé l'asile en Belgique, l'ex-major Ntuyahaga souhaite être transféré au Danemark      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
L'ancien officier des ex-Forces armées rwandaises (FAR) a été condamné en 2007 par la cour d'assises de Bruxelles à vingt ans de prison pour sa participation à l'assassinat des dix Casques bleus belges le 7 avril 1994 à Kigali. Bernard ...
          Re: Rwanda / Burundi      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
slt t'es toujours au Rwanda?
          Re: Au Rwanda      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
I have spend a lot of time in Rwanda before. It's one of the most beautiful places in Africa. But indeed, the Rwandees are very difficult to "catch". For me they are the "oriental" of Africa. It's impossible to get info from them or you need to know them already quite some time before they are a little open for their personality. It's a pity. They are very attractive guys. Especially the Tutsi's. Unluckily i had 2 bad experiences with 2 guys i'd met there many years ago.(financially and abuse of confidence) But i am sure there are other ones.
And there are a LOT of gays. But discretely.
          Comment on America’s Militarized Economy, by Eric Zuesse      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Zuesse said: The US “currently has the very highest percentage of its people in prison out of all of the world’s 222 countries …” Zuesse lies when he says its people.
You are just splitting hairs, even if we assume that all the stats for other countries only count their own citizens (which isn't at all likely) then the US incarceration rate is still extremely high. https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_incarceration_rate. Even with the aforementioned overgenerous assumption, the US incarceration rate is still higher than almost every other country, the exceptions being, the Bahamas, Cuba, El Salvador, Grenada, Maldives, Northern Mariana Islands (USA), Rwanda, Seychelles, Thailand, Turkmenistan and the Virgin islands (both US and UK) Hardly a record worthy of the so-called land of the free.
          8/10/2018: BINNENLAND: Niet in België, niet in Rwanda, maar waarheen dan wel?      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

De asielaanvraag van de gewezen Rwandese majoor Bernard Ntuyahaga (66) roept heel wat vragen op. Binnen militaire kringen wordt verbolgen gereageerd dat de verantwoordelijke van de moord op tien Belgische para’s een kans maakt om in ons land te...
          La ministre rwandaise des affaires étrangères salue une relation « plus apaisée » avec Paris      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Candidate à la tête de l’OIF, Louise Mushikiwabo dit avoir observé « beaucoup de bonne volonté » depuis l’élection du président Macron.
          Successo etiope al Tour du Rwanda: la sesta tappa va a Temalew      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Vittoria per l’Etiopia nella sesta tappa del Tour du Rwanda. Al termine della Rubavu-Kinigi di 108.5 km, frazione impegnativa con due salite a caratterizzarne il tracciato, è stato Bereket Temalew a tagliare il traguardo in testa. Per il ventunenne atleta amarico, in gara con la propria nazionale, un successo di prestigio. Battuto in volata il […]

L'articolo Successo etiope al Tour du Rwanda: la sesta tappa va a Temalew proviene da Cicloweb.


          THE SYRIAN WAR IS OVER, AND AMERICA LOST / FOREIGN POLICY      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

The Syrian War Is Over, and America Lost

Bashar al-Assad won. It’s worth thinking about why the United States didn’t.

By Steven A. Cook

 A picture taken on March 1, 2018 shows a member of the Russian military police standing guard between the portraits of Syrian President Bashar al-Assad (R) and Russian President Vladimir Putin (L) hanging outside a guard-post at the Wafideen checkpoint on the outskirts of Damascus neighbouring the rebel-held Eastern Ghouta region. (LOUAI BESHARA/AFP/Getty Images)
A picture taken on March 1, 2018 shows a member of the Russian military police standing guard between the portraits of Syrian President Bashar al-Assad (R) and Russian President Vladimir Putin (L) hanging outside a guard-post at the Wafideen checkpoint on the outskirts of Damascus neighbouring the rebel-held Eastern Ghouta region. (LOUAI BESHARA/AFP/Getty Images) 


Earlier this month, Syrian regime forces hoisted their flag above the southern town of Daraa and celebrated. Although there is more bloodletting to come, the symbolism was hard to miss.

The uprising that began in that town on March 6, 2011, has finally been crushed, and the civil war that has engulfed the country and destabilized parts of the Middle East as well as Europe will be over sooner rather than later. Bashar al-Assad, the man who was supposed to fall in “a matter of time,” has prevailed with the help of Russia, Iran, and Hezbollah over his own people.

Washington is too busy over the furor of the day to reflect on the fact that there are approximately 500,000 fewer Syrians today than there were when a group of boys spray-painted “The people demand the fall of the regime” on buildings in Daraa more than seven years ago. But now that the Syria conflict has been decided, it’s worth thinking about the purpose and place of the United States in the new Middle East. The first order of business is to dispose of the shibboleths that have long been at the core of U.S. foreign policy in the region and have contributed to its confusion and paralysis in Syria and beyond.

There probably isn’t anyone inside the Beltway who hasn’t been told at some point in their career about the dangers of reasoning by analogy. But that doesn’t mean such lessons have been regularly heeded. The Syrian uprising came at a fantastical time in the Middle East when freedom, it seemed, was breaking out everywhere. The demonstration of people power that began in Daraa—coming so soon after the fall of longtime leaders in Tunisia and Egypt—was moving. It also clouded the judgment of diplomats, policymakers, analysts, and journalists, rendering them unable to discern the differences between the region’s Assads and Ben Alis or between the structure of the Syrian regime and that of the Egyptian one.

And because the policy community did not expect the Syrian leader to last very long, it was caught flat-footed when Assad pursued his most obvious and crudely effective strategy: a militarization of the uprising. In time, Syria’s competing militias, jihadis, and regional powers, compounded by Russia’s intervention, made it hard to identify U.S. interests in the conflict. So, Washington condemned the bloodshed, sent aid to refugees, halfheartedly trained “vetted” rebels, and bombed the Islamic State, but it otherwise stayed out of Syria’s civil conflict. Lest anyone believe that this was a policy particular to U.S. President Barack Obama and his aim to get out of, not into Middle Eastern conflicts, his successor’s policy is not substantially different, with the exception that President Donald Trump is explicit about leaving Syria to Moscow after destroying the Islamic State. While the bodies continued to pile up, all Washington could muster was expressions of concern over another problem from hell. Syria is, of course, different from Rwanda, Darfur, and Srebrenica—to suggest otherwise would be reasoning by analogy—but it is another case of killing on an industrial scale that paralyzed Washington. It seems that even those well versed in history cannot avoid repeating it.

Many of the analysts and policymakers who preferred that the United States stay out or minimize its role in Syria came to that position honestly. They looked at the 2003 invasion of Iraq and decried how it destabilized the region, empowered Iran, damaged relations with Washington’s allies, and fueled extremist violence, undermining the U.S. position in the region.

It seems lost on the same group that U.S. inaction in Syria did the same: contributed to regional instability, empowered Iran, spoiled relations with regional friends, and boosted transnational terrorist groups. The decision to stay away may have nonetheless been good politics, but it came at a noticeable cost to Washington’s position in the Middle East.

The waning of U.S. power and influence that Syria has both laid bare and hastened is a development that the policy community has given little thought to, because it was not supposed to happen. By every traditional measure of power, the United States, after all, has no peer. But power is only useful in its application, and Washington has proved either unable or unwilling to shape events in the Middle East as it had in the past—which is to say, it has abdicated its own influence. That may be a positive development. No one wants a repeat of Iraq. In Washington’s place, Moscow has stepped in to offer itself as a better, more competent partner to Middle Eastern countries. There haven’t been many takers yet beyond the Syrians, but there nevertheless seems to be a lot of interest, and the conflict in Syria is the principal reason why.

Contrast the way in which Russian President Vladimir Putin came to the rescue of an ally in crisis—Assad—with the way U.S. allies in the region perceive Obama to have helped push Egyptian President Hosni Mubarak from office after 30 years, much of it spent carrying Washington’s water around in the region. The Egyptians, Saudis, Emiratis, Israelis, and others may not like Assad very much, but Russia’s initial forceful response to prevent the Syrian dictator from falling and then Moscow’s efforts to will Assad to apparent victory have made an impression on them. Syria is now the centerpiece and pivot of Russia’s strategy to reassert itself as a global power, and its renewed influence in the Middle East stretches from Damascus eastward through the Kurdistan Regional Government to Iran and from the Syrian capital south to Egypt before arcing west to Libya.

Israel, Turkey, and the Gulf States still look to Washington for leadership but have also begun seeking help securing their interests at the Kremlin. The Israeli prime minister has become a fixture at Putin’s side; the Turkish president and his Russian counterpart are, along with Iran’s leaders, partners in Syria; King Salman made the first ever visit by a Saudi monarch to Moscow in October 2017; and the Emiratis believe the Russians should be “at the table” for discussions of regional importance. The era when the United States determined the rules of the game in the Middle East and maintained a regional order that made it relatively easier and less expensive to exercise U.S. power lasted 25 years. It is now over.

Finally, the situation in Syria reveals the profound ambivalence of Americans toward the Middle East and the declining importance of what U.S. officials have long considered Washington’s interests there: oil, Israel, and U.S. dominance of the area to ensure the other two. Americans wonder why U.S. military bases dot the Persian Gulf if the United States is poised to become the world’s largest producer of oil. After two inconclusive wars in 17 years, no one can offer Americans a compelling reason why the Assad regime is their problem. Israel remains popular, but over 70 years it has proved that it can handle itself. Obama and Trump ran on platforms of retrenchment, and they won. The immobility over Syria is a function of the policy community’s impulse to just do something and the politics that make that impossible.

Perhaps now that the Assad-Putin-Khamenei side of the Syrian conflict has won, there will be an opportunity for Americans to debate what is important in the Middle East and why. It will not be easy, however. Congress is polarized and paralyzed. The Trump administration approach to the region is determined by the president’s gut. He has continued Obama-era policies of fighting extremist groups, but then he broke with his predecessors and moved the U.S. Embassy in Israel to Jerusalem. Trump breached the Iran nuclear deal, though he has done very little since about Iran other than talk tough. He wants to leave Syria “very soon,” even as his national security advisor vows to stay as long as Iran remains.

Despite and because of this incoherence, now is the time to have a debate about the Middle East. There is a compelling argument to be made that American interests demand an active U.S. role in the region; there is an equally compelling argument that U.S. goals can be secured without the wars, social engineering projects, peace processes, and sit-downs in Geneva. In between is what U.S. policy in the Middle East looks like now: ambivalence and inertia. Under these circumstances, Syria, Russia, and Iran will continue to win.


Steven A. Cook is the Eni Enrico Mattei senior fellow for Middle East and Africa studies at the Council on Foreign Relations. His new book, False Dawn: Protest, Democracy, and Violence in the New Middle East, was published in June.
          Rwanda:Schizophrenia - Experts Urge Rwandans to De-Stigmatise Patients With Mental Illness      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
[New Times] Nyiramana from Muhanga was living a calm normal life until she suddenly started behaving in an alarming manner.
          Rwanda:Cabinet Sacks Entire Division at Rwanda Biomedical Centre for Causing Losses      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
[New Times] The government has dismissed all workers of Medical Technology and Infrastructure Division of Rwanda Biomedical Centre over inefficiencies that have affected the performance of the health sector.
          Après avoir demandé l'asile en Belgique, l'ex-major Ntuyahaga souhaite être transféré au Danemark      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
L'ancien officier des ex-Forces armées rwandaises (FAR) a été condamné en 2007 par la cour d'assises de Bruxelles à vingt ans de prison pour sa participation à l'assassinat des dix Casques bleus belges le 7 avril 1994 à Kigali. Bernard ...
          PokerNox no deposit       Cache   Translate Page   Web Page Cache   

www.pokernox.com

25€ No Deposit Bonus

Register,send a copy of your valid ID ( Passport, ID Card )

Maximum winnings - 100€ /100$ / SEK 1000 / CHF 100
Wagering Requirement - 50x.     

Restricted Countries: Algeria, Angola, Bahrain, Bangladesh, Belarus, Benin, Botswana, Burundi, Cameroon, Cape Verde, Chad, Comoros , Côte d'Ivoire, Djibouti, Egypt, Equatorial Guinea, Eritrea, Ethiopia, Gabon, Gambia, Ghana, Guinea, Guinea-Bissau , Indonesia, Iran, Iraq, Islamic Republic of Iran, Jordan, Kenya, Kuwait, Lebanon, Lesotho, Liberia, Madagascar, Malawi, Malaysia, Mali, Mauritania, Mauritius, Republic of Moldova, Mongolia , Morocco, Mozambique, Namibia, Nepal, Niger  Nigeria, Oman, Pakistan, State of Palestine, Philippines, Poland, Portugal, Romania, Rwanda, Sao Tome and Principe, Senegal, Seychelles, Sierra Leone, Somalia, South Sudan, Sudan, Swaziland, Syrian Arab Republic, United Republic of Tanzania, Thailand, Togo, Tunisia, Uganda, Vietnam, Yemen, Zambia and Zimbabwe.


          PokerNox no deposit       Cache   Translate Page   Web Page Cache   

www.pokernox.com

25€ No Deposit Bonus

Register,send a copy of your valid ID ( Passport, ID Card )

Maximum winnings - 100€ /100$ / SEK 1000 / CHF 100
Wagering Requirement - 50x.     

Restricted Countries: Algeria, Angola, Bahrain, Bangladesh, Belarus, Benin, Botswana, Burundi, Cameroon, Cape Verde, Chad, Comoros , Côte d'Ivoire, Djibouti, Egypt, Equatorial Guinea, Eritrea, Ethiopia, Gabon, Gambia, Ghana, Guinea, Guinea-Bissau , Indonesia, Iran, Iraq, Islamic Republic of Iran, Jordan, Kenya, Kuwait, Lebanon, Lesotho, Liberia, Madagascar, Malawi, Malaysia, Mali, Mauritania, Mauritius, Republic of Moldova, Mongolia , Morocco, Mozambique, Namibia, Nepal, Niger  Nigeria, Oman, Pakistan, State of Palestine, Philippines, Poland, Portugal, Romania, Rwanda, Sao Tome and Principe, Senegal, Seychelles, Sierra Leone, Somalia, South Sudan, Sudan, Swaziland, Syrian Arab Republic, United Republic of Tanzania, Thailand, Togo, Tunisia, Uganda, Vietnam, Yemen, Zambia and Zimbabwe.


          Rwanda:Beyond Boundaries - Cultural Literacy in Indiana & Rwanda      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
[IPS] Bloomington, Indiana -For ten years now, in special partnership with the community of Musanze, Rwanda, Indiana University (IU) has created meaningful programs and connections across the country. It is an unlikely partnership, one that formed over 10 years ago with a university alum recognizing an opportunity for not only cultural literacy but friendship.
          Divisione fra le persone… strumento di controllo      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Divisione fra le persone… strumento di controllo

di Alberto Medici
Il Potere ama controllare il popolo, ed un ingrediente efficace in questo senso è creare la divisione.
Al ritrovo di fine anno scout, quest'anno, ho conosciuto un papà, medico, attualmente dirigente presso la USL di Padova, che ha passato molti anni in Africa, ed in particolare si trovava lì quando in Rwanda scoppiò la guerra civile fra Utu e Tutsi. Oltre a confermare le atrocità di cui eravamo a conoscenza (avete visto il film "Hotel Rwanda?"), la cosa che più ci ha colpito, nel suo racconto, è stata la descrizione di quanto le due etnìe vivessero in armonia, prima, al punto che quasi non sapevano di far parte di due etnìe diverse; l'integrazione era totale e solo una campagna orchestrata e pilotata dall'alto, era riuscita a contrapporre le fazioni fino all'ecatombe disumana che lì è avveuta, sotto gli occhi indifferenti ed impassibili del'ONU (che pure c'era, ma non fece assolutamente nulla per fermare il massacro)...

Vai all'articolo

Continue reading Divisione fra le persone… strumento di controllo at Conoscenze al Confine.


          France-Rwanda: Mushikiwabo voit "beaucoup de bonne volonté" chez Macron      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

La ministre rwandaise des Affaires étrangères, Louise Mushikiwabo, pendant un entretien avec l'AFP dans son bureau à Kigali, le 2 août 2018 AFP JACQUES NKINZINGABO

La ministre rwandaise des Affaires étrangères, Louise Mushikiwabo, a estimé dans un entretien avec l'AFP avoi

read more


          Le Rwanda regarde       Cache   Translate Page   Web Page Cache   

La ministre rwandaise des Affaires étrangères, Louise Mushikiwabo, candidate pour prendre en octobre la tête de la Francophonie, photographiée le 2 août 2018 à Kigali. AFP JACQUES NKINZINGABOread more


          Rwanda U-18 (Æ) - Egypt U-18 (Æ)      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Basketball. Women. U-18 African Championship 18
          Mozambique U-18 (Æ) - Rwanda U-18 (Æ)      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Basketball. Women. U-18 African Championship 18
          Cape Verde U-18 (Æ) - Rwanda U-18 (Æ)      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Basketball. Women. U-18 African Championship 18
          Africa:With a Positive Spin, Chinese News Outlets Cover Africa      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
[VOA] In Rwanda, a Chinese-owned garment factory provides jobs to hundreds of local workers. In Ethiopia, a Chinese-built railway makes life easier for business owners and travelers. In Zambia, a Chinese-funded television project will bring satellite TV to 500 villages.
          Re: Rwanda / Burundi      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
slt t'es toujours au Rwanda?
          The Lucifer Effect      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

The Lucifer Effect: Understanding How Good People Turn Evil
by Philip Zimbardo
Random House Publishing Group, 1st Ed. Reprint (2008) (public library)
Summarized by Joshua Elle

Overview

In a compelling story of his own life's journey, Phil Zimbardo juxtaposes his famous Stanford Prison Experiment (SPE) and the equally famous Milgram experiment on obedience to authority with the scandalous events at the Abu Ghraib prison during the war in Iraq. The title, The Lucifer Effect, refers to the extreme transformative arc from good to evil that God’s favorite angel Lucifer underwent, and provides a context within which to examine lesser human transformations from good to evil. His main point is that while individuals should be held responsible for their own conduct, we must also examine the Situational and Systemic factors that shape individual conduct. We must accept that there aren't just bad apples, but bad barrels, and in turn bad barrel makers. Zimbardo's three tiered analysis categories are: Person, Situation, and System. The conclusion of the book proposes to continue to study the power of Situational and Systemic forces that can influence normal individuals to commit evil, inhumane acts, but also with the thought of turning that influence in the direction of heroic, humane behavior.

Application to Ethical Systems

It is rarely reasonable to attribute bad organizational outcomes solely to the few individuals who get caught. Zimbardo's approach to examining the Situational and Systemic factors, rather than merely the Personal factors, should help readers to inoculate their organizations against unethical behavior. Specifically, precautionary measures should include avoiding the belief that individuals are invulnerable to Situational forces, being wary of the increased power of Situational forces in novel situations, and knowing that seemingly benign details present in the Situation and System can have deleterious effects, which can quickly become uncontrollable. The Lucifer Effect can also be seen as a stern reminder to take greater care in designing the systems we use to keep organizations functioning, and to take great care in the day to day leadership of organizations.

Chapter Summaries

Chapter 1: The Psychology of Evil: Situated Character Transformations
The journey begins with the question, "am I capable of evil?" Zimbardo then highlights three psychological truths: the world is filled with both good and evil; the barrier between the two is permeable; and angels and devils can switch.

In Zimbardo's words, “evil consists in intentionally behaving in ways that harm, abuse, demean, dehumanize, or destroy innocent others -- or using one's authority and systemic power to encourage or permit others to do so on your behalf.”

The red thread of evil is traced through a number of nefarious systems of power that ended up committing atrocious crimes against humanity, from Homer’s account of the Trojan War where Agamemnon orders the slaughtering of Trojan women and children, to the Hutus slaughtering the Tutsis in Rwanda in the early 1990s, and to the Japanese slaughtering Chinese civilians during World War II. The abject dehumanization and moral disengagement that facilitated these atrocities is also observed in laboratories like Zimbardo’s SPE and in the Abu Ghraib prison.

Chapter 2: Sunday's Surprise Arrests
This chapter begins by highlighting the characteristics of Palo Alto, California, from where the SPE participants are drawn. Zimbardo compares the characteristics of the community of Palo Alto with that of the Bronx, New York by describing a field study he conducted that compared the treatment an abandoned automobile in each neighborhood. The situational factors present in the Bronx created anonymity and deindividuation; the automobile was plundered shortly after being abandoned. The same automobile in the setting of a Palo Alto community where there was a lack of anonymity and individuation went untouched. Within that setting, the remainder of the chapter describes the details of how the initial arrests of the SPE participants were carried out.

Chapter 3: Let Sunday's Degradation Rituals Begin
Once the prisoners and guards slip into their respective roles it is not long before degradation begins. The rules of the prison community were expressly intended to create a harmonious setting, but with the donning of the guards' and prisoners' titles and attire, the guards asserted their new authority with creative evil or inaction, whereas the prisoners became rather submissive.

Chapter 4: Monday's Prisoner Rebellion
This chapter recounts how each individual gets further into his role. Some of the prisoners do begin rebelling, even become so distraught that they have to be removed from the experiment.

Chapter 5: Tuesday's Double Trouble: Visitors and Rioters
Family members of the prisoners visiting the prison see the mental and physical toll that the SPE has taken upon their sons, boyfriends, or brothers. They leave convincing themselves that the mock-prisoners are tough and that they can endure, rather than thinking to question the sense in continuing to conduct such an experiment that would exact such a toll on their loved ones. In other words, dispositional factors are used to avoid confronting the Situational and Systemic flaws that have arisen. By now, Zimbardo himself felt that he was ever more enveloped in his role as a prison superintendent, and no longer an unbiased, objective researcher.

Chapter 6: Wednesday Is Spiraling Out of Control
A priest is called in to speak with the prisoners, and even he gets sucked into the role pressed upon him by the Stanford Prison. Two standby participants are inserted into the roles of prisoners, one as an agent provocateur working for Zimbardo who soon turns to aid his fellow prisoner, and a second who begins to wage a battle of wills against the prison guards and administration by starting a hunger strike.

Chapter 7: The Power of Parole
A parole board is convened that is made up of one man recently paroled from the California State prison system. Despite his having been turned down by many a parole board during his lengthy sentence, he fails to act compassionately toward these mock prisoners. He is overcome by the situation, and pulled down into his role on the other side of the table. When asked if the prisoners would be willing to forfeit their pay for the experiment in exchange for their freedom, they agree that they would, but still allow themselves to be handcuffed and escorted back to their cells.

Chapter 8: Thursday's Reality Confrontations
By now the roles have come to rule not only the participants' emotions, but their reasoning. Later in the evening Zimbardo is confronted by a recent doctoral graduate, who is also Zimbardo's romantic interest. She exclaims that what he was doing to those boys was terrible. Her message faced stern resistance by Zimbardo, and it wasn't until past midnight that he was won over, apologized to her, and resolved to terminate the experiment come morning. As this unfolded the guards were subjecting the prisoners to sexually humiliating treatment, prompting one of Zimbardo's assistants to also conclude that the experiment should be terminated.

Chapter 9: Friday's Fade to Black
Things come to an end and the debriefing takes place. In analyzing what had come to pass, Zimbardo explains that:

"the System includes the Situation, but it is more enduring, more widespread, involving extensive networks of people, their expectations, norms, policies, and, perhaps, laws. Over time, Systems come to have a historical foundation and sometimes also a political and economic power structure that governs and directs the behavior of many people within its sphere of influence. Systems are the engines that run situations that create behavioral contexts that influence the human action of those under their control. At some point, the System may become an autonomous entity, independent of those who initially started it or even those in apparent authority within its power structure. Each System comes to develop a culture of its own, as many Systems collectively come to contribute to the culture of a society." (179-80).

It was astounding to Zimbardo the kind of moral re-education that took place, where the pattern of getting into the act occurred with almost every outside visitor. Even the worst-behaving guard was left wondering, "why didn't people say something when I started to abuse people?" (194).

Chapter 10: The SPE's Meaning and Messages: The Alchemy of Character Transformations
Zimbardo notes that the prisoners exhibited a passivity, dependency, and depression resembling Martin Seligman's idea of Learned Helplessness. There were personal transformations resembling that of Dr. Jekyll and Mr. Hyde. What brought about this drastic change was a Situation, both sanctioned and maintained by a background System that Zimbardo helped create. Some key observations applicable to mock prisoners in the SPE--as well as to Nazi doctors during the Holocaust--are stated in this chapter as follows: "…by creating this myth of our invulnerability to situational forces, we set ourselves up for a fall by not being sufficiently vigilant to situational forces." (211). "Situational power is most salient in novel settings, those in which people cannot call on previous guidelines for their new behavioral options." (212). "The System’s procedures are considered reasonable and appropriate as the ideology comes to be accepted as sacred." (226). Zimbardo stresses that the Situational and Systemic approach will prevent one from making the fundamental attribution error whereby all blame (and credit) is given to the individual. He also notes the human propensity for fallacious post hoc justification.

Chapter 11: The SPE: Ethics and Extensions
In this chapter Zimbardo discusses absolute and relative ethics, and how the obviously unethical outcome of the SPE was set up in a manner that received official sponsorship and approval. The experiment involved no deception, and was open to inspection by outsiders. The remainder of the chapter covers the follow-on stories of many of the people involved, as well as concepts that lead to further research.

Chapter 12: Investigating Social Dynamics: Power, Conformity, and Obedience
Zimbardo frames this chapter using C.S. Lewis' idea that people often desire to be inside some inner ring. He explains that the dramatic changes for the worse occur through the manipulation of mundane aspects of human nature. He highlights other experiments, such as Milgram's, that illustrate this phenomenon. Then he explores the historical applicability of the "Banality of Evil," from Nazis, to suicide bombers, to school shooters, and to Jim Jones cultists.

Chapter 13: Investigating Social Dynamics: Deindividuation, Dehumanizaiton, and the Evil of Inaction
Explaining the plasticity of human nature, Zimbardo postulates that, "what we are is shaped both by the broad systems that govern our lives -- wealth and poverty, geography and climate, historical epoch, cultural, political and religious dominance -- and by the specific situations we deal with daily. Those forces in turn interact with our basic biology and personality." (298). He discusses work by Albert Bandura on the effects of humanizing and dehumanizing labels (308). Zimbardo recommends that, "by making explicit the mental mechanisms people use to disengage their moral standards from their conduct, we are in a better position to reverse the process, reaffirming the need for moral engagement as crucial for promoting empathetic humaneness among people." (311). He also goes on to explore the Evil of Inaction, to include bystander effects and conditions.

Chapter 14: Abu Ghraib's Abuses and Tortures: Understanding and Personalizing Its Horrors
Zimbardo offers thorough examinations of the perpetrators convicted in connection with the atrocities that occurred at Abu Ghraib's prison. He constructs a compelling argument for his System design considerations. About Chip Frederick, whose sentence was the longest, Zimbardo concludes that "he could have been the best of apples in [the US military’s] good barrels." (344). This is not a plea from Zimbardo to wholly excuse the heinous acts of these individuals, but to suggest that the influential power of the System should be considered in mitigating their sentences, and should lead to looking up the chain of command for additional liable parties.

Chapter 15: Putting the System on Trial: Command Complicity
Here Zimbardo examines the systemic problems, the plausible deniability, the admitted failure of leadership, and even the acknowledgement that the SPE's finding had not been heeded, which have all been missing from the service of justice in this matter. He introduces, "a new kind of modern evil, 'administrative evil,' that constitutes the foundation of complicity of the chain of political and military command in these abuse tortures. Both public and private organizations, because they operate within a legal framework, not an ethical framework, can inflict suffering, even death, on people by following cold rationality for achieving the goals of their ideology, a master plan, a cost-benefit equation, or the bottom line of profit." (381).

Chapter 16: Resisting Situational Influences and Celebrating Heroism
Zimbardo envisions creating a "Reverse Milgram" experiment where people comply with intensifying demands to do good. Zimbardo further discusses what it means to be heroic: "For an act of personal defiance to be worthy of being considered 'heroic,' it must attempt to change the system, to correct an injustice, to right a wrong." (458); "Disobedience by the individual must get translated into systemic disobedience that forces change in the situation or agency itself and not just in some operating conditions." (459); "It is all to easy for evil situations to co-opt the intentions of good dissidents or even heroic rebels by giving them medals for their deeds and a gift certificate for keeping their opinions to themselves." (459); "Heroism can be defined as having four key features: (a) it must be engaged in voluntarily; (b) it must involve a risk or potential sacrifice, such as the threat of death, an immediate threat to physical integrity, a long-term threat to health, or the potential for serious degradation of one's quality of life; (c) it must be conducted in service to one or more other people or the community as a whole; and (d) it must be without secondary extrinsic gain anticipated at the time of the act." (466). Zimbardo further explores the "Banality of Heroism" (485), explicating situational action vectors, which he states are: "group pressures and group identity, the diffusion of responsibility for the action, a temporal focus on the immediate moment without concern for consequences stemming from the act in the future, presence of social models, and commitment to an ideology."

 

To Learn More:

 


          Re: Au Rwanda      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
I have spend a lot of time in Rwanda before. It's one of the most beautiful places in Africa. But indeed, the Rwandees are very difficult to "catch". For me they are the "oriental" of Africa. It's impossible to get info from them or you need to know them already quite some time before they are a little open for their personality. It's a pity. They are very attractive guys. Especially the Tutsi's. Unluckily i had 2 bad experiences with 2 guys i'd met there many years ago.(financially and abuse of confidence) But i am sure there are other ones.
And there are a LOT of gays. But discretely.
          Tour du Rwanda 2018: L’étape 6 pour l’Ethiopien Temalew Bereket      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Pas de changement au classement général après l’étape 6 du Tour du Rwanda 2018. A deux courses de la fin, le Rwandais Samuel Mugisha possède toujours 21 et 24 secondes […]

Lire l'article Tour du Rwanda 2018: L’étape 6 pour l’Ethiopien Temalew Bereket sur Africa Top Sports.


          Bereket yahesheje Ethiopia intsinzi ya mbere muri Tour du Rwanda #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Bereket Desalegn Temalew wo muri Ethiopia yegukanye etape ya 6 ya Tour du Rwanda yavaga Rubavu yerekeza mu Kinigi.

- Amagare / KT Editorial, Musanze
          Polisi y'Igihugu yasabwe guhangana n'ibihe bigoye isi igezemo #Rwanda via @kigalitoday      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

Minisitiri w'Ubutabera akaba n'Intumwa Nkuru ya Leta, Johnston Busingye asaba Polisi y'Igihugu gukoresha ubushobozi igihugu gifite igahangana n'ibihe bigoye isi igezemo.
Bimwe muri ibyo bihe bigoye isi ihanganye nabyo muri iki gihe, nk'uko Ministiri Busingye abivuga, bishingiye ku ntambara, ihungabana ry'ubukungu, ihindagurika ry'ikirere n'ibiza.
Ibyo Minisitiri Busingye yabitangaje mu gikorwa cyo kwambika ipeti rya ‘Assistant Inspector of Police (AIP)', abofisiye bato 413 bashoje amahugurwa mu (...)

- Amakuru mu Rwanda / Simon Kamuzinzi, Bugesera, MobileBigStory
          8/10/2018: BINNENLAND: Niet in België, niet in Rwanda, maar waarheen dan wel?      Cache   Translate Page   Web Page Cache   

De asielaanvraag van de gewezen Rwandese majoor Bernard Ntuyahaga (66) roept heel wat vragen op. Binnen militaire kringen wordt verbolgen gereageerd dat de verantwoordelijke van de moord op tien Belgische para’s een kans maakt om in ons land te...
          PokerNox no deposit       Cache   Translate Page   Web Page Cache   

www.pokernox.com

25€ No Deposit Bonus

Register,send a copy of your valid ID ( Passport, ID Card )

Maximum winnings - 100€ /100$ / SEK 1000 / CHF 100
Wagering Requirement - 50x.     

Restricted Countries: Algeria, Angola, Bahrain, Bangladesh, Belarus, Benin, Botswana, Burundi, Cameroon, Cape Verde, Chad, Comoros , Côte d'Ivoire, Djibouti, Egypt, Equatorial Guinea, Eritrea, Ethiopia, Gabon, Gambia, Ghana, Guinea, Guinea-Bissau , Indonesia, Iran, Iraq, Islamic Republic of Iran, Jordan, Kenya, Kuwait, Lebanon, Lesotho, Liberia, Madagascar, Malawi, Malaysia, Mali, Mauritania, Mauritius, Republic of Moldova, Mongolia , Morocco, Mozambique, Namibia, Nepal, Niger  Nigeria, Oman, Pakistan, State of Palestine, Philippines, Poland, Portugal, Romania, Rwanda, Sao Tome and Principe, Senegal, Seychelles, Sierra Leone, Somalia, South Sudan, Sudan, Swaziland, Syrian Arab Republic, United Republic of Tanzania, Thailand, Togo, Tunisia, Uganda, Vietnam, Yemen, Zambia and Zimbabwe.


          10 Dead In Ebola Outbreak In Eastern DR Congo      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Ten people have died in an outbreak of Ebola in eastern Democratic Republic of Congo, according to a toll issued Friday that said 27 other deaths were suspected to be Ebola-related.

Forty-four confirmed and probable cases have been recorded since the disease broke out in the province of North Kivu on August 1, the health ministry said.

Two suspected cases in Goma, a city of about a million people, “turned out to be negative” on Thursday after lab tests, it said.

The outbreak is the country’s 10th since 1976, when the disease was first identified in the DRC near the Ebola River, a tributary of the Congo.


The latest outbreak is centered in North Kivu’s Beni region, which shares borders with Uganda and Rwanda.

The area is plagued by violence — a problem that the World Health Organization (WHO) has said will hamper the emergency response. Targeted vaccination, aiming primarily at front-line health workers, began on Wednesday.

Ebola causes serious illness including vomiting, diarrhoea and in some cases internal and external bleeding. It is often fatal if untreated.


          Comment on I Won’t Offend You By Posting a Picture by Ariel      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
I didn't go to university <a href="http://www.southsidejams.com/wwwmedcors-690f.pdf" rel="nofollow">www.proxi-med.co.rs</a> Two 16-year-old males and a 37-year-old woman were arrested in the Bentley and Askern areas of Doncaster on suspicion of murder after the man was assaulted by several people in the quiet village of Thorpe near Leeds at the weekend. <a href="http://www.gohardindaapaint.com/body-pharmnet-reviews-a165.pdf#obvious" rel="nofollow">body-pharm.net reviews </a> Until 2012, Rwanda used traditional "gacaca" community courts to try those suspected of taking part in the 1994 genocide. But key individuals - particularly those accused of orchestrating the slaughter - appear before an International Criminal Tribunal in northern Tanzania. <a href="http://www.causton.suffolk.sch.uk/wwwmedimedinfode-2299.pdf" rel="nofollow">med.india</a> Monarchs born in Ohio and elsewhere in the eastern United States and Canada embark on a long,perilous journey to central Mexico’s fir forests, where waves of them spend winter. September andOctober are when the butterflies are most conspicuous, the migrants coursing through on an unerringsouthwestern trajectory. They’re all headed to a startlingly small area, about 2,000 milessouthwest of Columbus. The following spring, the overwintering butterflies will spearhead there-colonization of North America. <a href="http://www.mypersiansong.com/luxaflex-luminette-privacy-sheers-reviews-db5b.pdf#certain" rel="nofollow">luminette customer reviews</a> A tropical storm warning is in effect for the Gulf of Mexico from Coatzacoalcos to Barra de Nautla, with wind and tropical storm conditions expected to first reach the coast within the warning area by Friday, it said. <a href="http://www.gohardindaapaint.com/glendale-west-pharmacy-a165.pdf" rel="nofollow">glendale west pharmacy glendale ca </a> Colicchio, who was the executive producer of the documentary "A Place at the Table," which featured McGovern, has been politically active on the hunger issue, even promoting a scorecard that rates members' votes on food policy. He hoped that, at least locally, he'd get support. "I live in New York, I'm not in Peter King's district," Colicchio said, referring to his Republican congressional neighbor. "But I hope that the New York [delegation] does the right thing."
          Dit is de man die Rwanda groot wil maken      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
Foto AFP. Mesut Özil en andere topvoetballers van Arsenal bewegen mee op de Rwandese trommelmuziek. Na de voorstelling geven de Gunners high fives aan de traditionele dansers met hun speren en lange blonde pruiken van gedroogd gras. Een filmpje van de ontmoeting op het trainingsveld van Arsenal is op internet gezet.
          KESHO NDIYO KAZI YA SERENGETI BOYS KUTAFUTA HESHIMA KWA AJILI YA WATANZANIA      Cache   Translate Page   Web Page Cache   





Watanzania wangetamani kuona timu yao ya vijana inakwenda kucheza katika michuano mikubwa.

Safari itaanza kwa timu hiyo ya taifa ya vijana ya Tanzania ya U17, Sereneti Boys kucheza na Burundi katika michuano ya kuwania kufuzu kikanda Afrika Mashariki na Kati kwenye Uwanja wa Taifa jijini Dar es Salaam, kesho.

Michuano hiyo inasimamiwa na Baraza la Vyama vya Soka Afrika Mashariki (Cecafa) na Tanzania ipo kundi, A na timu za Rwanda, Burundi  na  Sudan, ikiwa ni baada ya Somalia kujitoa.

Akizungumza na Waandishi wa Habari kwenye Hotel ya Peacock jijini Dar es Salaam, Katibu Mkuu wa Cecafa, Nicholas Musonye, amesema; "Tulikua na jumla ya timu 10, lakini timu moja imejitoa ambayo ni Somalia kwa sababu zisizojulikana, hivyo kundi A litabakiwa na timu nne, na kundi B litabaki na timu tano vilevile, na viwanja vitakavyotumika ni viwili tu ambavyo ni Uwanja wa Taifa, pamoja na Azam Complex.

Aidha, katika hatua nyingine Ofisa Habari wa Shirikisho la Soka Tanzania (TFF), Cliford Ndimbo alisema kuwa “Michuano hii haitakuwa na kiingilio na lengo kubwa ni kutoa nafasi kwa wadau wa soka kujitokeza kwa wingi, inatoa fursa kwa 'Serengeti Boys' kujipanga na kujiandaa kama mwenyeji wa michuano ya AFCON mwakani."


          Người CSVN và một thế kỷ diệt chủng tộc Việt, một thế kỷ cực kỳ tàn bạo, cực kỳ khốn nạn đối với toàn thể dân tộc      Cache   Translate Page   Web Page Cache   
 Khoảng thập niên 20's, Hồ Chí Minh và các đồng chí của y, theo lệnh quan thầy Cộng Sản Quốc Tế, nguyện làm những tên lính tiên phong quyết tâm nhuộm đỏ toàn nước Việt, nhuộm đỏ toàn vùng Đông Nam Á bằng bạo lực, bằng máu và nước mắt của dòng giống Lạc Hồng. Hiện nay bọn Cộng Sản đã hoàn toàn ''Cộng Sản hóa Việt Nam''. Trên thực tế, cho tới ngày nay, trong gần một 100 năm (từ 1920 tới 2017), Cộng Sản Việt Nam đã và đang tiến hành diệt chủng, tiêu diệt dân tộc Việt.

Câu chuyện dẫn nhập

    Khoảng giữa tháng 4/2017, nhân dân Xã Đồng Tâm ở ngoại ô của Thành Phố Hà Nội đã nổi dậy phản đối nhà cầm quyền CS Hà Nội đã chiếm giữ một cách bất hợp pháp, không lý do đất đai của Xã. Dân chúng đã bắt giữ làm "con tin" 38 Viên chức, Cảnh Sát Cơ Động của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam.

Sáng ngày 22/4, Nguyễn Đức Chung, Chủ Tịch UBNDTP Hà Nội "đối thoại (!)" với người dân. Ông Nguyễn Đức Chung đã có bản cam kết viết tay gồm 3 điểm: trong đó điểm 2: không truy tố trách nhiệm hình sự đối với người dân Xã Đồng Tâm.

Tưởng như mọi sự đã tạm yên sau khi các Viên chức của chính quyền, Cảnh Sát Cơ Động được đồng bào trả tự do.

Lúc đầu, Ông Chung muốn người đại diện Xã Đồng Tâm lên gặp ông nhưng người dân Đồng Tâm đã từ chối, đòi hỏi Ông Chung phải đến Xã Đồng Tâm gặp nhân dân. Ông Chung phải ép lòng đến Xã. Ông đến Xã Đồng Tâm với một phái đoàn hùng hậu gồm: 3 Đại Biểu Quốc Hội (Đỗ Văn Trung, Lưu Bình Nhưỡng và Dương Trung Quốc) và 1 Tướng Công An từ Hà Nội. Ông Chung và 3 Đại Diện Quốc Hội cùng 1 Luật Sư cùng ký vào Bản Cam Kết.

Ngày 13/6/201, trái với cam kết do Ông Chung và 3 Đại Diện Quốc Hội ký, Công An Hà Nội đã quyết định truy tố hình sự người dân Xã Đồng Tâm. Đồng thời Đoàn Thanh Tra đến từ Hà Nội, sau khi nghiên cứu (?) đã kết luận đất Thị xã Đồng Tâm là đất Quốc Phòng. Người dân Đồng Tâm đã cư ngụ bất hợp pháp (?) trên đất của Bộ Quốc Phòng. Lật lọng, dối trá, lưu manh là "nghề" của CS từ xưa tới nay. Lời nói của Cựu TT Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu đã trở nên 1 chân lý: "Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm". Đó là một thí dụ điển hình về bản chất dối trá, lật lọng, bịp bợm, lưu manh lường gạt... của người Cộng Sản Việt Nam. Thế nhưng, họ luôn luôn đề cao cái mà họ gọi là "Đạo Đức Cách Mạng của Người Cộng Sản". Đạo đức kiểu gí đây? Hỡi các đồng chí! !, người ta tự hỏi.

Nhìn lại vài khuôn mặt trong đám cầm đầu của Cộng Sản Việt Nam.

Những tên "đầu sỏ" trong đám cầm đầu Đảng CS Đông Dương và sau này là Đảng CS Việt Nam, phần lớn là những tên thất học hoặc ít học, những tên du thủ du thực, ba que xỏ lá, đá cá lăn dưa. Những tên này đang ngự trị trên quê hương VN... với toàn quyền ăn cắp, giết người.

Hồ Chí Minh: Hồ học chưa hết bậc Tiểu học. Năm 1911 Hố xuống tầu của Pháp làm phụ bếp sau khi bị Trường Hậu Bổ ở Huế (trường đào tạo học viên để ra làm quan) từ chối đơn xin nhập học của y (các đồng chí bịa ra là: Bác ra đi tìm đường cứu nước(!). 

Tàu La Touche -Tréville của Pháp nơi Hồ làm phụ bếp (Hình Internet) 

Có lẽ Hồ học tiếng Pháp kiểu truyền khẩu qua các nhân viên nhà bếp trên tàu (thường là dân giang hồ tứ chiếng, đến từ khắp mọi nơi) nên khả năng tiếng Pháp của Hồ là tiếng "Tây bồi" của những người ít học, tuy là tiếng "bồi" nhưng cũng rất yếu kém- Bằng chứng là khi Hồ trả lời phỏng vấn của 1 Nữ ký giả Pháp, được phổ biến trên Youtube, tiếng Pháp rất "bồi" của Hồ lộ hẳn ra. Khi ở Pháp, Hồ được quí ông Phan Chu Trinh, Nguyễn Thế Truyền, Phan văn Trường, Ta Thu Thâu, Nguyễn An Ninh... thuộc nhóm LA LUTTE cho tá túc. Không hiểu vì lý do gì Hồ - với khả năng tiếng Pháp bậc Tiểu Học- lại được đại diện nhóm để đọc bài tham luận do nhóm này soạn thảo bằng tiếng Pháp: Le procès de la colonisation francaise, tại 1 Hội Nghị quốc Tế CS ở Thành phố Tour, Pháp. Nhóm La Lutte khi viết tham luận thường lấy tên chung là Nguyễn, Le Patriote (Nguyễn Ái Quốc). Hồ bèn lanh lẹ "thuổng" ngay cái tên đó cho thành tên của y là Nguyễn Ái Quốc cho tiện bề lường gạt mọi người. Các "đồng chí CS", cho tới bây giờ, vẫn suýt xoa ca tụng tài hùng biện, nói tiếng Pháp của Bác. Bức hình Hội Nghị có hình của Hồ, được các đồng chí trân quí còn hơn 1 bảo vật quốc gia.

Hồ Chí Minh là tên đại bịp, đại gian ác, khát máu, dâm đãng đến độ trụy lạc tình dục (perversion sexuelle) và rất hiếu sắc nhất là đối với các bé gái thuộc dân tộc thiểu số (hãy nhìn cách Hồ ôm, hôn môi nút lưỡi các cháu gái).
      Năm 1958, Hồ sang Nam Dương (một nước Hồi Giáo) dự Hội Nghị Bandung, Y lại giở trò hôn môi các cô bé người bản xứ khiến báo chí Nam Dương phải kêu lên: President Hồ, stop kissing those little girls!. Nếu Hồ sống ở các nước Tây Âu, Hồ sẽ bị kết tội ấu dâm (pedophilia). Hồ có tên trong danh sách các tên đồ tể, diệt chủng trên thế giới của thế kỷ thứ 20...


Tờ Ba Lan Thời Báo (Polaska Times), trong số xuất bản ngày 15/3/2013, đã kể tên 13 nhà độc tài khát máu nhứt (Blood thirsty dictators) của thế kỷ thứ 20. Trong nhóm "select" đó, có Hồ Chí Minh của VNCS. Hồ được xếp ngang hàng với các tên đồ tể khác như Mao Trạch Đông, Hitler, Staline...

Hồ Chí Minh of Việt Nam: cool blood mass murder of his countrymen

Trong đám đệ tử theo Hồ, chỉ có Võ Nguyên Giáp tốt nghiệp Trường Luật, nhưng chỉ đi dậy Sử bậc trung học tại Trường Tư thục Thăng Long của Đặng Thái Mai ở Hà Nội. Đặng là Cha của Collette Đặng Thị Hà, người vợ thứ hai của Giáp. Võ Nguyên Giáp là người độc nhứt được phong Đại Tướng dù chưa bao giờ theo học và tốt nghiệp tại một Trường Quân Sự nào (Xin đọc bài: VNG, thiên tài khốn nạn của quê hương). Chế độ CS giỏi về tuyên truyền loè bịp nên đã đánh bóng, đưa VNG lên "ngôi" Đại Tướng. Người ta nói rằng tuyên truyền của CSVN có thể biến một tên vô học về quân sự, thậm chí biến một con chó thành Đại Tướng. Mọi người vẫn tin và theo). VNG là một tên hèn, quá hèn. Khi Y bị đám Lê Duẩn, Lê Đức Thọ đầy ra làm về kiểm soát sinh đẻ, Y ngoan ngoãn vâng lời. Y im lặng khi các đàn em bị nhóm Duẩn, Thọ cho vào tù. Theo Bùi Tín: sở dĩ Giáp được nhóm trên để yên vì Giáp "biết thủ". Người dân nhìn vào Giáp-người hùng Điện Biên Phủ (?)-như sau: 

Ngày xưa Đại Tướng cầm quân
Ngày nay Đại Tướng cầm quần chị em.
...
Ngày xưa Đại Tướng công đồn
Ngày nay Đại Tướng công l... chị em

Tuy bị Lê Duẩn ''hạ xuống đất đen'', VNG là người ham danh nên lúc nào cũng ''diện '' bộ quân phục Đại Tướng đầy lon lá, kể cả khi y đến gập các phụ nữ để nói chuyện về hạn chế sinh đẻ, thậm chí cả khi nằm nhà thương trong những năm tháng cuối đời. 

Những tên khác như Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Lê Duẩn, Nguyễn Chí Thanh, Lê Đức Thọ, Tôn Đức Thắng, Tố Hữu Nguyễn Văn Lành... đều không học quá Bậc Tiểu Học. Tố Hữu nổi tiếng là "Thi sĩ Cung Đình của chế độ" với những câu thơ đằng đằng sát khí, đầy tính chất sát nhân khát máu: 

Giết, giết nữa bàn tay không nghỉ
Cho ruộng vườn, hương lúa được bền lâu
...
Thờ Hồ chủ tịch, thờ Staline bất diệt.

Lê Đức Anh - sau lên làm Đại Tướng rồi Chủ Tịch nước - xuất thân là phu cạo mủ cao su thất học, làm việc tại 1 đồn điền cao su ở Miền Nam. Cũng như Văn Tiến Dũng có gốc gác là 1 anh thợ dệt vô học ở Hà Đông. Sau Dũng lên tới chức Đại Tướng, Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng của CSVN. Phùng Thế Tài, Trần Quốc Hoàn là 2 tên du thủ du thực, vô học. Tài làm hộ vệ cho Hồ. Sau năm 1954, Tài lên tới chức Thượng Tướng, Chỉ Huy Trưởng Không Quân của Miền Bắc. Trần Quốc Hoàn làm Bộ Trưởng Bộ Công An đầu tiên của CSVN từ năm 1952 cho tới khi chết năm 1986, Đó là một Bộ Trưởng Công An nổi tiếng là tàn độc cho tới ngày về hưu. Y là cánh tay mặt của Lê Đức Thọ trong vụ án nổi tiếng "Âm mưu chống Đảng", vụ án làm các thành phần khác nhau trong Đảng run lên vì sợ. Nhiều người nổi tiếng, nhiều người cầm bút v.v... đã bị Thọ và Hoàn cho nếm cảnh đầy đọa, tù tội như TS Nguyễn Mạnh Tường, Triết gia Trần Đức Thảo....

CSVN: là hiện thân của dối trá, bịp bợm, lường gạt trong gần một thế kỷ cho tới tận bây giờ

Với thành phần "đào kép" lãnh đạo vô học, vô giao dục... như vậy, người ta không mấy ngạc nhiên về bản chất lưu manh, dối trá của CSVN- lưu manh và dối trá cho tới giờ phút này.

Danh từ VẸM (tức Việt Minh) dùng để gọi tắt những người CSVN ngay từ thời chiến tranh chống Pháp. "Nói dối như VẸM" là câu ví von của đồng bào tả rõ bản chất dối trá của người CSVN. Hồ Chí Minh và các đồng chí của ông, theo lệnh của CS Quốc Tế, đã vào VN từ thập niên 20's trong tiến trình bành trướng của chủ nghĩa Mác Xít- Lênin nhưng mãi đến năm 1930, Đảng CSVN mới chánh thức xuất hiện trên vũ đài chánh trị ở VN.

Ngày 6/1/1930, Nguyễn Ái Quốc (tức Nguyễn Tất Thành, tức Hồ Chí Minh...) cùng các đồng chí đã triệu tập một Hội Nghị của các người CSVN tại Hương Cảng. Hội nghị kéo dài cho tới ngày 8/2/1930. Hội Nghị quyết định lập một Đảng CS duy nhứt lấy tên là Đảng CSVN. Sau đó đến tháng 10 cùng năm, Đảng trở thành Đảng CS Đông Dương do Trần Phú làm Tổng Bí Thư.

Phong Trào nổi dậy 1930-1931 được Đảng CS lãnh đạo, trong đó có Phong Trào Sô Viết Nghệ Tĩnh, nhưng bị Pháp đàn áp dữ dội. Từ năm 1931 cho tới năm 1945, tùy thuộc các cuộc kháng chiến tại các địa phương, các nhóm gốc CS tại địa phương đều mang những tên khác nhau. Tháng 11 năm 1945, Đảng CS Đông Dương của Hồ tuyên bố tự giải tán, để làm bớt sự nghi kỵ của dân chúng về bản chất CS của Đảng. Thay vào đó, Đảng CS biến thành Hội Nghiên Cứu Mac Xít do Trường Chinh làm Chủ Tịch. Trên thực tế, Đảng CS vẫn hoạt động bí mật, giữ vai trò lãnh đạo chính quyền và điều hành việc "Cộng Sản hóa" dân Việt, núp sau chiêu bài kháng chiến chống Pháp, dành độc lập cho quê hương.

Năm 1945, Chiến tranh thế giới thứ 2 chấm dứt với phần thắng trận về phía Đồng Minh. Tại VN, một Chính Phủ Liên Hiệp được thành lập. Đất nước bấy giờ mang tên Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Hồ Chí Minh, lãnh tụ của Việt Minh (tên viết tắt của Việt Nam Cách Mệnh Đồng Minh Hội: một liên hiệp các đảng phái khác nhau ở VN lúc bấy giờ) được làm Thủ Tướng của Chính Phủ, Nguyễn Tường Tam (Đại Việt), tức Nhà Văn Nhất Linh, làm Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao.

Hội Nghị Fontainebleau giữa Pháp và VN được diễn ra vào tháng 7 năm 1946. Phạm Văn Đồng là Trưởng Phái Đoàn VN. Hội Nghị, sau hơn 2 tháng họp, đã không đi đến một kết luận nào. Lúc đó, Hồ đang ở Pháp nên y bèn "đi cửa sau" khẩn khoản xin ký một Tạm Ước (Modus Vivendi) - một Tạm Ước phản quốc - vào ngày 11/9/1946 với Bộ Trưởng Pháp Maurius Moutet. Tạm Ước này là khởi đầu đưa đến chiến tranh Việt-Pháp vài tháng sau đó vì Tạm Ước cho phép Quân Đội Pháp trở lại VN. Đó là việc bội phản của Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đối với quê hương. Đó là khởi nguồn của cuộc Chiến tranh Đông Dương kéo dài từ năm 1946 cho đến năm 1954, cũng là năm đất nước bị chia đôi ở Vỹ Tuyến 17 theo Hiệp Định đình chiến Genève được ký ngày 20/7/1954.

Trong cuộc chiến này, Hồ và Đảng CSVN đã lợi dụng tối đa chiêu bài "đánh đuổi quân Pháp, dành độc lập" để độc quyền điều hành cuộc chiến chống Pháp ngõ hầu áp đặt bằng bạo lực chủ nghĩa Cộng Sản lên quê hương VN. Hồ và đồng bọn ra sức săn đuổi, tiêu diệt những người Việt Quốc gia, không cùng chính kiến với chủ nghĩa CS. Nhiều người nổi tiếng đã bị CS thủ tiêu như Nhà văn Khái Hưng, Tạ Thu Thâu (khi Hồ còn sống với nhóm La Lutte, Y đã được ông Tạ Thu Thâu dạy kèm tiếng Pháp), Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ (Đạo Hòa Hảo), Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi v.v.... Hồ và bọn CSVN còn mượn tay quân Pháp để loại trừ các Đảng phái khác chính kiến trong suốt thời kỳ đánh nhau với quân Pháp. Trường hợp các "Tự Vệ Thành" của Hà Nội là một thí dụ điển hình về âm mưu thâm độc của Hồ và các đồng chí của y: mượn tay quân Pháp để loại trừ các thanh niên tiểu tư sản, một thành phần không có chỗ đứng trong thế giới Cộng Sản. Trận mở màn cho cuộc Chiến Tranh Đông Dương 1 nổ ra ngày 19/12/1946 giữa Tự Vệ Thành và quân Pháp. Hồ và các đồng chí đã rút ra An Toan Khu (ATK) trước khi cuộc chiến nổ ra. Vệ Quốc Đoàn - lực lượng gọi là tinh nhuệ của CSVN, đã không thấy xuất hiện để "làm cỏ" quân Pháp, chiến đấu bên cạnh các Tự Vệ Thành như Hồ và Võ Nguyên Giáp đã hứa. Tuy vậy, các thanh niên Tiểu Tư Sản của Hà Nội - thành phần nòng cốt của Tự Vệ Thành - đã đánh vùi với quân Pháp trong 2 tháng, cho tới ngày 18/2/1946 thì Tự Vệ Thành rút ra khỏi Hà Nội sau khi đã đưa được dân chúng rời Hà Nội tới nơi an toàn. Tự Vệ Thành tức Trung Đoàn Thủ Đô được đổi tên là Trung Đoàn Tây Tiến để tiếp tục cuộc chiến chống Quân Pháp, 

Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh mầu lá dữ oai hùm
...
Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

(Trung đoàn Tây Tiến, thơ Quang Dũng) 

Trong hơn 8 năm của cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, toàn thể dân lành bị CS và Ông Hồ khủng bố "trắng", các viên chức xã, ấp được tấn phong trước khi làng mạc bị CS kiểm soát, đều bị CS thủ tiêu bằng nhiều cách man rợ nhất. Toàn dân sống nơm nớp trong sợ hãi các "thần chết" Cộng Sản Việt Nam. Cả nước bao trùm một không khí chết chóc, thê lương. Mặt khác, Văn hóa muôn đời của dân Việt bị CSVN tiêu diệt để thay vào đó một nền văn hóa Mác Xít "con tố cha, vợ tố chồng", mọi người nghi kỵ lẫn nhau, chống đối lẫn nhau và nhất là nói dối, lường gạt lẫn nhau để sống còn.... Các giá trị căn bản của con người bị đảo lộn "up side down" vì chủ nghĩa vô nhân CS do Hồ và Đảng CSVN du nhập bằng bạo lực vào quê hương Việt Nam. Tại những vùng do CS kiểm soát, Ông Hồ và người CSVN đã cho thi hành ngay các chiến dịch giết người như: cải cách ruộng đất, trí phú địa hào: đào tận gốc trốc tận rễ, rèn cán chỉnh quân, phong trào tam phản trong quân đội... Trong suốt thời gian đối đầu với quân Pháp, Hồ và những người CSVN đã dấu kỹ xuất xứ CS của họ. Đảng CS được mang tên là Đảng Lao Động. Cát tên Đảng CSVN chỉ xuất hiện vài năm sau khi Hô và các đệ tử của y đã chiếm được một nửa quê hương, từ vỹ tuyến 17 đến biên giới với Trung Hoa. 

Trong suốt cuộc chiến đối đầu với quân Pháp, CSVN đã lợi dụng để biến người dân thành những người vô sản thực sự bằng các chiến dịch như "Tuần lễ vàng" chiến dịch "Tiêu thổ kháng chiến, vườn không nhà trống" tiêu hủy hết tài sản của người dân. CSVN lấy cớ không cho quân Pháp chiếm những tài sản này nên họ phải đốt hết, phá hết trước khi quân Pháp xuất hiện. Trên thực tế CSVN đã biến những người dân thành vô sản trong một thời gian ngắn vì chủ trương tiêu thổ kháng chiến, vườn không nhà trống này.

CSVN: một thế kỷ diệt chủng, tàn phá quê hương về mọi mặt.

Tuân lệnh CS Quốc Tế để "Cộng Sản hóa VN, Cộng Sản hóa cả vùng Đông Nam Á", CSVN đã trở thành các tên lính xung kích. Chả thế mà trong cuộc chiến xâm lăng Miền Nam, Lê Duẩn đã tuyên bố: "Ta đánh là đánh cho Nga, cho Tầu". Điều đó bộc lộ rõ tính chất đánh thuê cho CS Quốc Tế của CSVN. Người ta thường có khuynh hướng gọi cuộc chiến 1946-1954 là Chiến Tranh Đông Dương thứ 1, trong khi cuộc chiến xâm lăng Miền Nam 1960-1975 là cuộc chiến tranh Đông Dương thứ 2. Theo chúng tôi, không có Chiến Tranh Đông Dương 1 và 2, mà chỉ có trận chiến duy nhứt: đó là trận chiến xâm lăng của Cộng Sản từ năm 1946, kéo dài cho tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 thì tiếng súng tạm im trên cả nước. Đó là một cuộc xâm lăng liên tục trong ngần ấy năm với vài thời kỳ tạm yên kéo dài vài năm thôi. Bằng chứng la ngay sau khi ký Hiệp Định Đình Chiến Genève ngày 20/7/1954, Hồ và đồng bọn đã sửa soạn ngay để "chiếu cố Miền Nam". Hiệp Định Paris 1973 chỉ là những ngày "nghỉ" cho bọn xâm lược vì chúng vẫn tiếp tục cuộc chiến tàn bạo không thua gì trước khi có Hiệp Định. 

Trong suốt cuộc xâm lăng Miền Nam, người CS đã hành xử như những con thú hoang dã. Bản chất thú vật dã man của họ đã lộ rõ tại bất kỳ nơi nào họ chiếm đóng. Cuộc thảm sát đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân là dấu ấn của người CSVN. Trong gần 1 tháng chiếm đóng Huế, họ đã tàn sát hàng 5,6 ngàn người dân vô tội bằng đủ mội phương cách dã man, tàn độc, thú vật nhứt. CSVN, cho tới bây giờ, vẫn chối không xác nhận hành động diệt chủng của họ đối với nhân dân của Thành Phố Huế, một vết nhơ trong lịch sử của quê hương. Vết nhơ mà ngàn đời không thể nào rửa sạch. 

Sau ngày 30/4/1975, CSVN đã "ăn cướp" của nhân dân Miền Nam tất cả tài sản. Riêng về vàng, CSVN đã lấy cướp của Ngân Hàng Quốc Gia của Miền Nam 16 tấn vàng để chia chác cho nhau. CS tịch thu của nhân dân Miền Nam tổng cộng 43 tấn vàng. Số vàng này, CS nói họ mang qua trả nợ Nga Sô (?) . Trả nợ hay bỏ túi? Dieu seul le sait. "Dieu" ở đây chính là lũ cầm đầu của CSVN. Cho tới giờ phút này, cuộc chiến chống Cộng của Quân Dân Miền Nam vẫn được tiếp tục. Mặt trận này trải dài trên bất cứ nơi nào trên thế giới có sự hiện diện của người Việt tỵ nạn Cộng Sản. Đó là một cuộc chiến chống Cộng với tất cả mọi phương tiện ngoại trừ tiếng súng. 

CSVN, trong cuộc chiến này, đang ở thế bị động, chỉ chống đỡ. Khác với các cuộc chiến trước 1975, các cuộc chiến mà Người Việt Quốc gia bị bắt buộc ở tư thế phòng thủ, không được "phép" tấn công quân thù.

Trong gần 1 thế kỷ, người CSVN đã mang lại chết chóc, tàn phá quê hương và sau cùng tới giờ phút này quê hương đang mất dần về tay kẻ thù ở phương Bắc, khốn nạn thay với sự đồng lõa dâng hiến của người Cộng Sản Việt Nam. 

CSVN đã tàn phá quê hương trong suốt tiến trình nhuộm đỏ cả nước VN bằng các cuộc chiến vô bổ kéo dài triền miên. Hơn 4 triệu người đã bỏ mình vì cái ảo tưởng CS của Hồ và đồng bọn. Theo các quan sát quốc tế, có khoảng trên dưới 4 triệu người đã bị chết vì cái "communist madness" của một nhóm điên loạn: người CSVN.

Phải hàng ngàn trang giấy mới kể ra hết tội ác của CSVN đối với dân tộc. Chúng tôi chỉ đơn cử vài trường hợp trong cuộc xâm lăng của CS kéo dài từ những năm 20's cho đến nay, tuy rằng tiếng súng đã tạm ngưng ngày 30/4/1975. Cuộc hành hạ, tiêu diệt dòng giống Việt vẫn được những người Bolchevick gốc Việt tiếp tục cho đến ngày nay.

Trong cuộc "trường kỳ tiêu diệt dân Việt" do Ông Hồ và Đảng CSVN chủ trương trong hơn 50 năm, bao gồm cả 2 cuộc chiến 1946-1954, 1959-1975, trong suốt thời gian từ 30 tháng 4 năm 1975 tới tận bây giờ, CSVN đã phạm muôn vàn tội ác đối với dân tộc. Diệt chủng là tội gì? 

Diệt chủng là sự tiêu diệt có chủ ý, có hệ thống: 

- Một dân tộc (thí dụ Đức Quốc Xã muốn tiêu diệt toàn thể dân Do Thái), một nhóm thiểu số, những người theo cùng một tôn giáo, cùng niềm tin về một triết lý sống (thí dụ Pháp Luân Công ở Trung Hoa)

- Những người theo các hệ thống chính trị tương phản (thí dụ: Tư Bản versus Cộng Sản)

- Thủ tiêu những dân không cùng một sắc tộc (groupe ethnique) thí dụ như trường hợp ở Rwanda, Phi Châu gần đây.

Hồ Chí Minh và những người CS Việt Nam đã du nhập chế đô CS - một chủ nghĩa ngoại lai - vào quê hương bằng võ lực, bằng cái mà CSVN gọi là "bạo lực cách mạng", bằng giết chóc (deliberated killing). Điều này rất phù hợp với định nghĩa về diệt chủng kể ở trên.

Chỉ xin đơn cử vài trường hợp, biến cố lịch sử mang tính cách diệt chủng của người Cộng Sản Việt Nam:

Từ 1954 tới năm 1975 tại Miền Bắc VN.

Sau hơn 8 măm chiến tranh đối đầu với quân Pháp, Mặt trận Việt Minh do CSVN độc quyền lãnh đạo đã gây ra rất nhiều tàn phá, chết chóc cho người dân Miền Bắc qua các chiến thuật "tiêu thổ kháng chiến" các chiến trận "biển người" do các Cố Vấn Trung Cộng điều khiển. Thí dụ trong trận Vĩnh Phúc Yên hồi tháng 12 năm 1950, Quân Đội CSVN điều động gần 30 000 quân do chính Võ Nguyên Giáp chỉ huy, nhằm đánh vào Miền Trung Du, Bắc Việt. Quân Đội Việt Minh đã thảm bại với trên dưới 2 Sư Đoàn bị loại khỏi vòng chiến trong đó gồm hơn 6000 binh sĩ bị chết, gần 20 000 bị thương trong các trận đánh gọi là "biển người" vì bom Napalm của Pháp. Nếu chỉ đề cập đến các trận đánh như trận Vĩnh Phúc Yên, CSVN đã đưa hàng vạn, vạn thanh niên và thường dân vào chỗ chết.

Tháng 7 năm 1954, Hồ Chí Minh và những người CSVN từ chiến khu Việt Bắc về tiếp thu Hà Nội cũng như tiếp thu một nửa nước Việt từ Vỹ tuyến 17 tới tận Ải Nam Quan theo đúng các qui định của Hiệp Định Genève ký ngày 20/7/1954. Trên thực tế, Ông Hồ và những người CSVN đã có những hành động thủ tiêu dân Việt vài năm trước khi Hiệp Định đình chiến được ký tại Genève ngày 20/7/1954. Các cuộc thủ tiêu được diễn ra ở các vùng do CSVN hoàn toàn chiếm giữ, tại các vùng, gọi là vùng "xôi đậu".

- Ám sát, thủ tiêu một cách man rợ không bút nào tả xiết các thành viên, đảng viên của các đảng phái quốc gia không cộng sản. Thủ tiêu các viên chức xã ấp một cách tàn bạo để reo rắc sự sợ hãi trong dân chúng là sở trường của CSVN. Câu "thà giết lầm còn hơn tha lầm" được CSVN tận dụng tới mức tối đa.

Ngoài ra các Tôn Giáo như Cao Đài, Hòa Hảo..., cũng bị khủng bố giết hại. Tóm lại CSVN đã reo rắc sự sợ hãi trong khắp các tầng lới dân chúng của xã hội Việt Nam. Người dân lúc nào cũng nơm nớp sợ hãi các "đồng chí", đêm cũng như ngày

Xin đơn kể vài trường hợp CSVN đã có hành động "diệt chủng" tại các vùng mà họ kiểm soát được họ gọi là "vùng giải phóng", vài năm trước khi Hiệp Định Genève ra đời: Đó là các cuộc thảm sát đẫm máu rất nhiều người vô tội nếu không nói là tất cả nạn nhân là những người vô tội:

- Cuộc cải tạo công, thương nghiệp

- Các chiến dịch ''rèn cán chỉnh quân''

- Phong trào tam phản nhằm ''loại bỏ'' ra khỏi hàng ngũ Quân Đội Nhân Dân các phần tử được CSVN gọi là ''tiểu tư sản'', các trí thức bị CSVN dán cho nhãn hiệu: ''trí thức phản động (?)''.

- Cải cách ruộng đất

Cải cách ruộng đất

Đó là một chiến tích đẫm máu nhất của Ông Hồ và Đảng CSVN đối với người dân ở đất Bắc. Chiến dịch kéo dài cho tới năm 1956-1957, sau khi đã giết chết hàng trăm ngàn người vô tội. CSVN lùi bước, chiến dịch phải ngưng rồi bãi bỏ vì những lời ta thán của toàn dân. Ông Hồ phải đưa người hùng (?) Điện Biên Phủ Võ Nguyên Giáp đứng ra xin lỗi nhân dân. Còn ông Hồ thì nhỏ vài giọt nước mắt "cá sấu".

Rập theo "khuôn vàng thước ngọc" của Đảng CS anh em Trung Quốc, năm 1953, Hồ Chí Minh và Đảng CSVN phát động cuộc CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT (CCRĐ) trên toàn cõi VN nhứt là tại các vùng "giải phóng" trước khi Hiệp Định Genève được ký ngày 20/7/1954. Theo Sắc Luật 42 SL ký và ban hành ngày 1/7/1951, Ông Hồ và Đảng CSVN cho chỉ tiêu 5% là số địa chủ tại mỗi địa phương cần phải tiêu diệt bởi Ủy Ban Cải Cách mà sức mạnh hành động là các Đội Cải Cách.

Đội Cải Cách và những người dân học tập với Đội này (thường là những dân bần cố nông) đứng ra đấu tố, hài tội (hoàn toàn được bịa đặt ra) các địa chủ. Bản án đã được đội cải cách định trước khi xử. Nhiều người đã bị giết theo đúng tiêu lệnh của Hồ Chí Minh: Trí Phú Địa Hào, đào tận gốc trốc tận rễ.

Trước các phản ứng chống đối của người dân, CCRĐ bị tạm ngưng rồi ngưng hẳn. Một số viên chức như Trường Chinh, Lê Văn Lương, Hồ Viết Thắng... bị cách chức (?). Ai cũng biết đó là những con vật tế thần, những "Lê Lai cứu Chúa" Hồ Chí Minh. 

Người ta đưa ra con số 172 000 người bị đưa ra "đấu trường", nhưng con số thực sự cao hơn con số 172 000 đưa ra. Ta chỉ cần làm 1 con Toán nhỏ thì sẽ thấy ngay: năm 1954, dân số Miền Bắc là 20 triệu người. 5% - chỉ tiêu của Đội Cải Cách- là 1 triệu người, cao hơn con số 172 000 do CSVN đưa ra gấp bội. Theo CSVN trong số 172 000 bị đưa ra đấu trường có 165 000 bị oan (sic). Quả thật CSVN đã thi hành đúng chỉ thị: thà giết lầm còn hơn tha lầm.

Hồ Chí Minh đã nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu, tuyên bố: sai thì sửa sai. Theo đúng tinh thần của người Bolchevik

Để xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng, CSVN cho thả 12 000 tù nhân bị bắt giam trong chiến dịch CCRĐ.

Theo kết quả do Viện Thống Kê Hà Nội cung cấp, có 172 000 bị chết nhưng theo Nhà Báo CS Bùi Tín, con số người bị chết trong CCRĐ có thể lên đến trên dưới 1/2 triệu người.

Tội ác diệt chủng trong vụ nổi dậy ở Quỳnh Lưu

Việc CSVN tạm lùi bước trong vụ CCRĐ đã như một chất xúc tác cho vụ nổi dậy ở Quỳnh Lưu (Nghệ An). Cuộc nổi dậy được khởi đầu vào tháng 11 năm 1956. Đây là cuộc đấu tranh mang tính cách một cuộc nổi dậy đẫm máu chống lại sự cai trị dã man, tàn ác của CSVN. Sự man rợ, tàn bạo của cuộc CCRĐ đã là nguyên nhân chánh làm bùng nổ sự phẫn nộ của quần chúng ở Quỳnh Lưu, Nghê An. Ngày 10 tháng 11 năm 1956, khoảng trên 10 000 người dân Quỳnh Lưu đã họp Đại Hội. CSVN đưa đến khoảng 1 Đại Đội Công An để đàn áp. Đồng bào đã vây chặt Đ Đ Công An. CS bèn đưa đến nguyên 2 Trung Đoàn Bộ Đội để đàn áp. Lập tức 2 Trung Đoàn này bị khoảng 30 000 người dân vây chặt. Tướng CS Văn Tiến Dũng được lệnh đem cả Sư Đoàn Bộ Đội 304 nhập trận đàn áp. Ngày 14/11 Văn Tiến Dũng điều động thêm SĐ 312 để tăng cường đàn áp. Có hàng ngàn người dân bị giết chết (CSVN không bao giờ tiết lộ con số tử vong này). Hơn 6000 người bị bắt. Cuộc nổi dậy ở Quỳnh Lưu bị CSVN dập tắt gần như trong trứng nước.